Chương 33: (Vô Đề)

Nhân loại này so với hắn chỉ hơi thấp hơn một chút, người cũng gầy teo, hai đầu lông mày âm khí nồng đậm quấn quanh, tướng mạo lại tinh xảo lạ thường.

A Lực đã sớm có thẩm mỹ quan của riêng mình, cùng nhân loại sống lâu như vậy, hắn đã sớm vứt bỏ những quan niệm khi còn làm kiến trước kia.

Hắn cảm thấy nhân loại trước mắt này chính là bạn lữ mà mình đã đau khổ tìm kiếm bấy lâu nay.

Chẳng hề do dự lấy ra tất cả tinh thạch có trong người, trong phòng đấu giá, giá cả vẫn còn đang tăng lên, thời gian dần trôi, A Lực cũng có chút lo lắng, hắn lo rằng nhân loại mà mình vừa ý sẽ bị trùng nhân khác đoạt đi.

Cũng may, ở một khắc sau cùng, hắn đã mua được nhân loại kia.

Mặc dù tiêu hết tất cả tích góp của bản thân, A Lực vẫn cảm thấy đáng giá, chẳng hề cảm thấy có chút đau lòng nào.

Hắn vui vẻ nhận lấy chìa khóa mà người ở khu đấu giá đưa cho, đem gông xiềng ghê tởm trói chặt lấy hai tay đối phương mở ra, vứt đi, sau đó xấu hổ thẹn thùng, vương tay tới tù binh nhân loại có âm khí rất nặng kia nói: "Tôi tên là A Lực, sau này tôi chính là chồng của em."

"Tôi tên là Arnold." – Người trẻ tuổi sắc mặt tái nhợt kia nói, sau đó đưa tay tới.

A Lực sờ bàn tay mềm mềm của Arnold, trái tim nhảy nhót không thôi, cảm thấy vợ mình nhìn chỗ nào cũng thấy tốt, thậm chí so với thị quân của quân thượng bọn hắn còn tốt hơn gấp trăm lần.

Một đám trùng nhân tụ tập vây xem ở khu vực đấu giá đều ước ao ghen tị với A Lực.

Ha ha, cái tên này vừa mới đổi được người về, còn chưa giữ được ấm tay đã thành cái dạng này, lại còn là ở nơi đấu bán nô lệ, đừng có làm muối mặt trùng nhân thế chứ?

Vả lại, chẳng lẽ cậu thật sự không phát hiện ra tù bình của cậu đối xử với cậu rất lạnh lùng sao?

Cái loại mặt nóng áp mông lạnh này, đến cùng là dùng loại sức lực gì để duy trì vậy?

Những trùng nhân không có bạn lữ đúng là không ăn được nho thì chê nho xanh, ghen tị hận nha.

Đối với độc thoại nội tâm của đám trùng nhân vây xem, nếu A Lực biết được, nhất định hắn sẽ nói ra mấy lời thật lòng.

Hắn thực sự thích loại bạn lữ có thái độ vênh váo tự đắc thế này, ai bảo hắn trời sinh chính là con kiến có thể chất M chứ.

Hơn nữa nhân sinh thật dài hắn vẫn luôn cần cù chăm chỉ nghe theo hiệu mệnh của kiến chúa đại nhân, đột nhiên không còn loại cảm giác đó nữa, rất không được tự nhiên đó.

Arnold hít sâu một hơi, cho đến giờ phút này, tâm trạng quá mức khẩn trương của hắn mới bình ổn xuống, nhìn thoáng qua trùng nhân đang dắt mình đi, tâm tình Arnold rất phức tạp.

Từ rất lâu hắn đã dự đoán được tương lai sẽ phải đến nơi này, nhưng không nghĩ rằng quá trình sẽ gian khổ như vậy.

Chỉ là, hi vọng đây sẽ là nơi hắn sẽ ở lại lâu dài.

Arnold yên lặng đi theo đối phương, vết thương ở bắp chân vẫn chưa khỏi, hắn thấy ánh mắt của đối phương vẫn luôn một mực đặt trên người mình, không chú ý đến chân mình, Arnold bèn thở dài một hơi.

Hai ngày nay vẫn luôn cố gắng chống đỡ, giả vờ như không sao, lúc đi đường cũng giả trang như người bình thường, nhưng mỗi bước đi đều kịch liệt đau đớn.

Vận khí của hắn, sau khi rời khỏi Nhạc Tử Mặc thì đã hoàn toàn dùng hết.

Lúc ấy, trên đùi bị thương rất nghiêm trọng, bị phiến đá đâm sâu vào trong máu thịt, đã đau đến cực hạn, không có bất cứ thuốc men gì để xử lý, chỉ có thể miễn cưỡng cầm máu, dưới tiết trời nóng bức, vết thương rất nhanh đã nhiễm trùng sưng mủ, khi lúc bán đấu giá có rất nhiều trùng nhân đã thấy được.

Khó khăn lắm mới được một đại tướng trùng nhân mua về, khắc lạc ấn lên, hắn cho rằng có thể nghỉ ngơi một hơi.

Ngày hôm sau uống xong chén thuốc do trùng nhân điều chế, hắn còn chưa hồi thần từ trong đau đớn đã nghe tin đại tướng trùng nhân mua hắn về kia đã chết.

Lúc ấy Arnold còn ngây ngẩn cả người.

Hắn nghĩ, sao có thể như vậy được?

Vất vả lắm hắn mới tới được đây, mấy ngày nay tinh thần vẫn luôn căng thẳng, không ngừng thuyết phục mình, cuối cùng quyết định cùng với một trùng nhân sống qua một đời, chịu đựng tất cả mọi thứ, kết quả ông trời lại giống như bày ra một trò đùa mà trêu đùa hắn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!