Chương 1: (Vô Đề)

Thời điểm Nhạc Tử Mặc tỉnh dậy, bốn phía xung quanh đều là người, từng người rướn cổ lên giống như trông thấy thứ gì đó mới mẻ khó tin, nghi ngờ, kinh ngạc, lạnh lùng, khinh thường, còn có cả cảnh giác.

Thích ứng với ánh đèn chói mắt, cậu từ dưới đất bò dậy, lúc ánh mắt nhìn rõ mọi thứ, hai con ngươi không khỏi đột nhiên co rụt lại.

Đây là một khu vực rộng được xây dựng giống như một cái lán lớn, không biết được làm thành từ vật liệu gì, bóng loáng sáng rực, cả khối chỉnh thể giống như là mắt kép của ruồi, trần nhà được ghép lại bằng vô số khối hình lục giác, trên mỗi một cái mắt kép hiện ra các loại hình ảnh khiến người hoa mắt, tường tận đến từng chi tiết.

Nhạc Tử Mặc nuốt một ngụm nước bọt, không khỏi lùi lại, cậu nhìn ra được những người này đối với cậu không hề có sự thân thiện, thậm chí là căm thù.

Da vàng, da đen, da trắng đều có, những người này khác với cậu, mặc quần áo màu xám bạc bó sát người, trên đầu mỗi người đều đeo một cái mũ giống như mũ giáp, đồng thời trên cổ tay mỗi người đều theo một cái bao cổ tay ghi mã vạch, còn có những dãy số liên tiếp nhau.

Đây là nơi nào?

Những người này rốt cuộc là cái gì vậy?

Cậu nhìn thấy không ít người mặc áo khoác dài màu trắng đi qua đi lại, bước đi vội vàng, trái tim lại thít chặt lần nữa.

Chẳng lẽ đây là một phòng thí nghiệm?

Trong lòng Nhạc Tử Mặc suy đoán, sau đó cậu chú ý tới, bất kể những người này là màu da gì thì đều không có ai béo mập cả, không chỉ như thế, mỗi người trong bọn họ còn vàng vọt gầy gò, tiều tụy hốc hác, ánh mắt tan rã, mặc kệ là ánh nhìn rơi vào chỗ nào thì thật sâu trong đó đều duy trì cảnh giác cùng đề phòng.

Vây quanh cậu có hơn trăm người, thấy làn da Nhạc Tử Mặc láng bóng, khuôn mặt đầy đặn, tứ chi bắp thịt rắn chắc, cả người nhẹ nhàng thoải mái thì kinh hãi không thôi.

"Ngươi là ai? Nói! Ngươi từ căn cứ nào chạy tới đây?"

"Người này xuất hiện quá mức kỳ lạ, tôi cũng hoài nghi hắn là chủng tộc khác chạy đến trà trộn vào trong nhân loại chúng ta, ý đồ hủy đi nội bộ căn cứ của chúng ta!"

"Nhất định phải đuổi hắn đi!"

"Dị thường nhất định là gian ác, không phải tộc loại của ta, nhất định phải diệt trừ!"

"Không thể bỏ qua bất kỳ một người khả nghi nào, chúng ta nhất định phải bảo vệ tốt mảnh đất quê hương cuối cùng của chúng ta, thà rằng giết nhầm chứ nhất định không thể buông tha bất kỳ kẻ nào."

"Nhất định phải giết hắn!"

"Giết hắn, đem đầu treo lên cây cột bên ngoài cho những dị tộc kia nhìn…"

Đã có không ít người tranh cãi kịch liệt, còn có một số người khoanh tay đứng ở một bên, dùng ánh mắt lạnh lẽo mà nhìn chằm chằm cậu.

"Tôi thực sự là nhân loại, không thể bừa bãi suy đoán như vậy được, không tin thì các người có thể kiểm tra mà." – Nhạc Tử Mặc sốt ruột đến sứt đầu mẻ trán, tinh thần cũng sắp sụp đổ mất.

"Dị tộc xảo trá!" – Có người giận dữ phun nước bọt.

Khinh thường, hoài nghi, còn có cừu hận thật sâu.

Nhưng khi nhìn thấy khí sắc của Nhạc Tử Mặc tốt như vậy, đa số người ở đây đều cảm thấy hâm mộ, nhưng loại hâm mộ này duy trì chưa đến hai giây thì đã biến thành cừu hận thấu xương cùng với sát ý nồng đậm.

"Tôi không phải dị tộc, tôi thực sự là nhân loại!" – Nhạc Tử Mặc dùng lý lẽ biện luận.

Bất kể như thế nào, trước mắt phải thoát khỏi loại cục diện sắp mất mạng này đã.

Đáng tiếc những lời cậu nói một lần nữa lại trở thành hoài nghi cùng ngờ vực của những người kia.

Những người đàn ông mặc áo bó màu trắng hung hăng đi tới, túm lấy hai cánh tay của Nhạc Tử Mặc.

Sức lực của những người này vô cùng lớn, hai tay rắn chắc như sắt, Nhạc Tử Mặc có dãy dụa cỡ nào cũng không nhích ra được, bị kéo mang đi.

"Này này! Tôi thực sự là nhân loại mà, các người giết nhầm người rồi, mau thả tôi ra!!!" – Kinh hãi cùng với khủng hoảng lan khắp toàn thân, Nhạc Tử Mặc thật sự sợ hãi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!