Chương 54: (Vô Đề)

Editor: Fuurin

*Ed: Chào mọi người, vậy là như đã nói, đây là chương cuối cùng của câu chuyện về cuộc phiêu lưu của Man Man và những người bạn. Sau chương này, thật ra thì vẫn còn một phiên ngoại nữa, các bạn chờ nhé. Đây là một trong số những bộ truyện đầu tay mà mình tự tay edit từng chương một, năm mươi chương trong vòng gần hai năm, có vẻ rất lâu nhỉ, bây giờ mình nhìn lại thấy sao thời gian trôi nhanh quá :))))) Cảm ơn các bạn, những người đã cùng đồng hành với mình trong suốt thời gian qua, mong các bạn vẫn sẽ luôn ủng hộ mình trong các dự án sắp tới. Ngoài ra, mình muốn nhờ các bạn tâm sự với mình một chút về cảm tưởng của các bạn về bộ này, nội dung, nhân vật, cách mình edit như vậy đã được hay chưa, vì có lẽ sau này mình sẽ còn beta lại bộ truyện lần nữa cho mượt mà hơn. Chương cuối nên mình hơi dài dòng một xíu, mong các bạn thông cảm :)) Đọc truyện vui nhé <3

Trong phòng thí nghiệm trung tâm, tiến sĩ An Duy lạnh lùng nhìn những hình ảnh từ camera truyền tới, đôi mắt đen trầm như có sương mù. Trên màn ảnh, một tên người nhện tóc xanh nghiêng đầu lộ ra biểu cảm có thể được xem là cười lạnh về phía camera, chân nhện cứng rắn đâm mạnh vào bụng nhận viên công tác, chậm rãi khoét lấy bụng người đó, khuấy mạnh một chặp, lúc này mới từ từ rút một khúc ruột ra, khuôn mặt người nhân viên vì đau đớn cực độ mà trở nên vặn vẹo, tiếng kêu rên thê lương khiến cho người nghe cảm thấy ý lạnh vọt thẳng tắp từ dưới chân lên đầu, toàn thân như rơi vào hầm băng, cả dòng máu nóng cũng như đông cứng cả lại. Nhất là trong suốt cả quá trình, ánh mắt của nó vẫn luôn lạnh lẽo mà nhìn thẳng camera, dường như nó kẻ đang bị nó dày vò kia không phải là người nhân viên, mà chính là bản thân tiến sĩ An Duy vậy.

"Phế vật!" Tiến sĩ An Duy lạnh lùng thốt lên như chưa hề nhìn thấy cảnh tượng bi thảm của người nhân viên trên màn hình. Ánh mắt ông ta nhìn chằm chằm từng nhà khoa học đã tham dự nghiên cứu, ánh mắt rét buốt thấu xương khiến tất cả câm như hến, cúi thấp đầu không dám thở mạnh.

Ầm ——

Tiến sĩ An Duy há miệng thở dốc, tựa hồ còn muốn nói tiếp chút gì, nhưng ngay lúc này cánh cửa bỗng nhiên bị nện thật mạnh, lực lớn đến nỗi làm nó rung lắc dữ dội như sắp đổ ập vào tới nơi. Các nhà khoa học đồng loạt biến sắc, hoảng sợ nhìn sang phía tiến sĩ An Duy, thấp thỏm chờ đợi chỉ thị của ông ta.

Một đám phế vật không chút gan dạ sáng suốt! Nếu không phải thấy bọn hắn còn có một chút tác dụng, hắn đã ném bọn chúng ra ngòai từ lâu rồi! Chỉ có cánh cửa bị đập thôi mà đã bị dọa cho té đ*i, thật mất mặt.

Ầm —— mắt thấy cánh cửa vì va đập mạnh mà sắp bị phá ra, khuôn mặt tiến sĩ An Duy vẫn cứ hờ hững lãnh đạm như cũ, không hề có chút phản ứng gì, có một nhà khoa học cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa, đột nhiên đứng lên, hoảng sợ hỏi tiêbs sĩ An Duy: "Tiến sĩ, làm thế nào bây giờ!? Bọn chúng sắp vào đây rồi!"

An Duy lạnh lùng nhìn hắn, sát ý không hề được che giấu trong ánh mắt làm hô hấp người kia cứng lại, bổng nhiên hắn cảm thấy nghẹt thở. Nhà khoa học đó lập tức co rụt cổ, cổ họng giống như bị bóp nghẹt, một câu cũng không thể nói hoàn chỉnh.

Đúng ngay lúc này, sau một tiếng vang đinh tai nhức óc, cánh cửa bị đá văng ra, mấy ánh mắt bạo ngược lạnh lẽo của các Thú Nhân quét qua tất cả mọi người, tuy vậy họ vẫn cảnh giác không bước vào trong ngay. Trong lòng họ biết rõ, người đàn ông chế tạo ra bịn họ này không phải là một kẻ dễ chọc, , tâm nhãn còn nhiều hơn cả con kiến, không cẩn thận sẽ rất dễ mắc bẫy.

"Sa sa..." A Bố đứng giữa mấy Thú Nhân thân cao hai thước cực kỳ không có cảm giác tồn tãi, điều này khiến nó và đám nhóc thực vật mà nó cầm đầu tức muốn chết. Đám nhóc này đã son sắt thề thốt trước mặt Diệp Man rằng, tuyệt đối sẽ một mẻ bắt gọn đám người xấu, chỉ là lý tưởng thì luôn tốt đẹp, còn hiện thực lại chả ra sao, cơ thể nhỏ xíu có rướn lên hết cỡ cũng mới được một mét, rất không có cảm giác tại, kẻ địch căn bản không nhìn tụi nó.

Dù là tiến sĩ An Duy cũng đã cao hơn mét tám, so với chúng nó thì chênh lệch giống như giữa con nít và người lớn vậy.

Tiếng kêu như gió thoảng căn bản không hấp dẫn được chút xíu chú ý nào. A Bố thở phì phò nhìn những con người căn bản không nhìn, lại còn ngăn ở phía trước nó, tuy rằng bọn hắn có ý muốn bảo vệ giống cáo, nhưng A Bố không quan tâm, nó rất nhỏ mọn có được không hả. Mấy nhóc thực vật liếc nhau, A Bố phất tay một cái, Dưa Leo liền phát ra tiếng kêu hoảng sợ, rút tất cả tay chân vào trong người, nhảy dựng lên.

Nó kéo theo cái đuôi giả lấp lánh như sao chổi bay vọt đi, sau đó nhẹ nhàng đáp lên đỉnh đầu Weinase, hắn chỉ thấy trên đầu chợt nặng, điều này đánh gãy ánh nhìn của hắn và tiến sĩ An Duy, cùng lúc đó, các thực vật đồng loạt dùng ánh mắt thương hại nhìn các thú nhân phía trước, sau đó lui hết về phía sau, tạo ra một khoảng trống so với đằng trước!

Ầm —— Dưa Leo trên đỉnh đầu hắn há miệng hít vào, cơ thể lập tức phình lên như quả bóng, không đợi Weinase kịp phản ứng thì bên tai đã vang lên tiếng nổ, những người cạnh hắn nhạy bén cảm giác được nguy hiểm, lập tức theo bản năng tản ra bốn phía, Weinase

- trung tâm của vụ nổ lại không được may mắn như vậy, chỉ thấy trên đầu hắn phụt lên một đám mây hình nấm nhỏ, khói toả ra che khuất cả người hắn...

Tất cả thú nhân nhìn Weinase đang bị bao phủ, trợn mắt nhìn tiến sĩ An Duy: "Tên hèn hạ, ngươi dám ám toán bọn ta? !" Thật ra, đây chính là một sự hiểu lầm to lớn.

"Sa sa..." Quá đáng lắm, vậy mà dám đánh lén trước mặt bọn ta! A Bố nghe thấy thế, lập tức chống nạnh, cái đầu xương rồng không có mắt mũi chuyển sang hướng tiến sĩ An Duy, không hề xấu hổ mà ném cái nồi đen lên trên người ông ta, ặc, dù sao cũng là kẻ địch mà.

"Hì hì..." Man Man ơi, người này thật hư, đã bắt chị lại còn ăn hiếp đồng bạn của chúng em nữa, nhất định không thể tha cho hắn nha!

"Nha nha nha..." Các anh em xông lên, đánh đuổi kẻ xấu... còn chưa dứt lời, A Bố đã cốc đầu Dưa Leo một phát, xong còn trợn mắt với nó, lời này phải do đại ca như ta nói mới đúng chứ! Dưa Leo tội nghiệp bĩu môi, ôm đầu, dùng ánh mắt đáng thương nhìn Diệp Man, Diệp Man cảm thấy đầu lại bắt đầu đau, cô nghi ngờ, đem đám nhóc này ra khỏi không gian là không biết có phải là một sai lầm không nữa.

Cả nửa ngày vẫn không chờ được Diệp Man an ủi, Dưa Leo hừ một tiếng, đem sự phẫn nộ dời sang tiến sĩ An Duy.

Ánh mắt tiến sĩ An Duy kinh ngạc nhìn kĩ từng đứa trong nhóm thực vật, trong mắt ánh lên dị sắc, dường như đã xác định được điều gì, ông ta hét lên: "Yêu Chủng? Chẳng lẽ là... Thiên Dạ ảo cảnh sao?"

Diệp Man hết hồn nhìn về phía ông ta, cô nhớ mang máng hình như tên của không gian tùy thân của mình chính là Thiên Dạ ảo cảnh, nhưng là làm thế nào ông ta lại biết rõ như vậy chứ? Cùng lúc, cặp mắt tiến sĩ An Duy cứ như đèn pha, rọi tới rọi lui qua từng người một, cuối cùng dừng lại ở Diệp Man, vẻ mặt vui mừng không thể kiềm chế: "Thì ra truyền thuyết của gia tộc là có thật... dồ đang ở trên người cô đúng không?

Mau nộp ra đây!"

"Cái thứ tào lao gì vậy? Ảo cảnh cái gì chứ, ông nghĩ đây là tiểu thuyết giả tưởng chắc!" Diệp Man nhíu mày, khinh thường nhìn ông ta. Nhưng sự sợ hãi lướt qua lướt qua khuôn mặt cô trong phút chốc, không qua được cặp mắt tiến sĩ An Duy. Ông ta hung ác nhìn cô, nói: " Hừ, cô cho rằng chỉ vậy là có thể lừa được tôi à? Tốt nhất là cô mau giao đồ ra đây cho tôi, nếu không đừng trách tôi độc ác, tôi có khả năng biết được sự tồn tại của thứ này, vậy tất nhiên là sẽ có cách để khắc chế nó, đừng cho rằng chỉ cần trốn vào không gian thì tôi không cách nào bắt được cô!"

Diệp Man giật mình, lời nói của tiến sĩ An Duy tuy không rõ thật giả, dù vậy không gian vẫn luôn là át chủ bài, là thủ đoạn bảo mệnh của cô, từ trước đến nay cô chưa bao giờ nghĩ đến việc có một ngày nó sẽ bị mất hiệu lực, chỉ là ông ta đã biết rõ có không gian tồn tại, như vậy thì lời uy hiếp này vẫn có một độ tin cậy nhất định. Về phần độ tin cậy nhiều hay ít thì cô không dám chắc, nhưng cô tuyệt đối sẽ không cầm nó đi để đánh cuộc xem độ thật giả trong lời nói này.

"Ông nói đưa là đưa ngay chắc?" Weinase phun phì phì một ngụm khói, tóc trên đầu khét mù, kiểu tóc dựng đứng phối hợp với khuôn mặt đen thui rất giống như vừa bị Thiên Lôi đánh. Hắn khó khăn lắm mới chờ được đám mây tản đi, đang lắc lắc cái đầu choáng váng thì vừa lúc nghe thấy câu nói như vậy, liền xù lông ngay lập tức, mẹ nó, dám ám toán ông mày ngay trước mặt giống cái, hại ông đây mất hết cả mặt mũi! Ông không để yên cho mày đâu!

Chưa dứt lời liền gầm lên đầy giận dữ, nắm đấm vung lên trong tư thế nhất định phải đập tiến sĩ An Duy thành bánh thịt.

Đồ ngu xuẩn! Tiến sĩ An Duy khinh thường mắng một tiếng, tuy rằng lúc trước vì để tiện khống chế sinh vật biến đổi gen, ông ta đã cung cấp sức mạnh đồng thời cũng để lại một chút phòng xa, chọn lựa tất cả đều là gen động vật với chỉ số thông mình thấp, bây giờ nhìn lại quả thật là chính xác, nhưng mà đám này có phải là quá không có đầu óc rồi không? Hay là IQ bọn hắn cũng thoái hóa mất tiêu trong quá trình thí nghiệm rồi?

Rõ ràng là nãy giờ ông ta đứng rất thành thật, cái gì cũng chưa làm, vậy mà vẫn trúng đạn? Tiến sĩ An Duy chửi thầm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!