Editor: Fuurin
Trong xe hoàn toàn yên tĩnh, không một ai nói gì.
Phương Vi và Vương Gia Thành dựa vào ghế, im lặng suy nghĩ tiếp theo nên làm gì. Diệp Man chẳng muốn quản bọn họ, mở radio trong xe lên, cùng lúc đó, một giọng nữ vang lên qua radio: "Xin chú ý, xin hãy chú ý..."
"Số người bị lây nhiễm bệnh độc Zombie ở thành phố A đã lên tới hơn hai trăm vạn người, vì phòng ngừa bệnh độc lây nhiễm đến nhiều thành phố khác, quân đội quyết định ba ngày sau sẽ bao vây thành phố..."
"Cư dân thành phố xin hãy chú ý, các cửa khẩu phía Đông, Nam, Bắc của thành phố A đều đã bị đóng, những ai muốn ra khỏi thành phố xin mời đến khu Tiếp Thu Kiểm Soát ở cửa khẩu phía Tây, một khi bị phát hiện là người bị nhiễm bệnh, sẽ giao cho quân đội xử lý..."
Két——
Dường như cùng lúc, Diệp Man thắng gấp, lốp xe ma sát với mặt đường phát ra âm thanh chói tai. Giọng nữ phát thanh viên trong radio vẫn đang máy mọc lặp lại tin tức về lệnh phong tỏa, mọi người trong xe ngơ ngác nhìn nhau, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.
Phong tỏa thành phố, điều này biểu thị chính phủ đã quyết định bỏ qua thành phố A và mấy chục vạn người còn sống trong đó!
Tuy rằng việc phong tỏa thành phố đã sớm nằm trong dự đoán của Diệp Man, nhưng cô cũng không ngờ là nó lại xảy ra nhanh đến thế, nhanh tới nỗi cô không kịp trở tay!
"Phong tỏa thành phố ư, sao lại có thể như vậy? !" Lâm Lam thét lên, giọng nói chói tai đâm thủng bầu không khí trầm trọng trong xe, "Nơi này cách cửa khẩu phía Tây có xa không?"
"1 giờ." Phương Vi cố giả bộ bình tĩnh nói, "May mà vừa mới rẽ khỏi đường lớn không lâu, bây giờ vòng trở lại, nếu lái xe với tốc độ nhanh nhất thì nửa giờ là đến. Chúng ta nhất định phải tới nơi trước những người khác, nếu không chỉ sợ ngay cả cửa khẩu phía tây cũng không ra được, chỉ có thể bị nhốt chung với Zombie trong thành phố A. Đến lúc đó, họ ném bom xuống......" Điều kế tiếp không cần nói cũng biết, mọi người ở đây ai cũng hiểu rõ ràng.
Trong lúc nói chuyện, Diệp Man đã lái xe với tốc độ cao nhất, lao thẳng về phía đường quốc lộ.
Phía Tây thành phố A là một con sông, mặt sông rất rộng, chừng hơn tám trăm mét vuông, chính phủ dựng tạm một cây cầu qua sông, cây cầu dài nhưng rất hẹp chỉ vừa đủ một chiếc xe chạy qua. Đầu cầu có mười cảnh sát trong tay cầm súng mặc đồ bảo hộ duy trì trật tự, đương nhiên là nếu phát hiện ra có người bị lây nhiễm bệnh độc T, họ tuyệt đối sẽ giải quyết không nương tay. Ngoài ra còn có mấy người nhân viên y tế mang theo thuốc tiêm kiểm soát mầm bệnh đứng chờ người được cho qua.
Lúc Diệp Man tới nơi, cửa khẩu phía Tây đã xếp cả hàng dài người, người tới phần lớn là những kẻ có tiền lái xe mang cả gia đình theo, cũng có vài đội xe tự phát.
Phương pháp kiểm soát rất đơn giản, đầu tiên là tiêm một mũi thuốc, sau một phút sẽ xem xét phản ứng trên cơ thể, nếu trên tay xuất hiện đốm nâu lấm tấm, đồng tử giãn ra, tròng trắng đỏ tươi như xuất huyết thì sẽ bị cảnh sát cho một phát đạn, nếu không có bất kỳ phản ứng gì thì sẽ được cho qua.
Ba giờ sau, nhóm của Diệp Man thuận lợi vượt qua quá trình kiểm soát.
Giờ đã là chạng vạng, ráng chiều đỏ như lửa, nhuộm cả bầu trời thành một màu đỏ như máu.
Ô tô chạy lên cầu, Diệp Man vô thức quay đầu nhìn lại, đã có cả biển người tụ tập tại cửa khẩu phía Tây, từ xa nhìn lại chỉ thấy một mảnh đen kịt. Những xe đến trễ một chút đã bị đám người tới trước đùn ra, không có cách nào tiếp cận được đầu cầu. Tiếng hỗn loạn, tiếng khóc chói tai liên tiếp vang lên, không thể nào duy trì trật tự nổi nữa, còn có một vài người bị lây lẫn trong đám người, đột ngột phát bệnh lao vào cắn xé người xung quanh, cảnh sát giơ súng bắn vào họ.
Tiếng súng chói tai, máu tươi nhuộm đỏ mặt đất.
Diệp Man nhìn thấy tất cả, trong lòng không nói nên lời.
Chiếc xe hướng về phía nam chạy như bay, trời dần dần tối sầm lại.
Hơn chín giờ tối, không trăng không sao, bầu trời đêm cực kỳ yên tĩnh. Trên đường quốc lộ ở ngoại ô, vài cây to đung đưa trong gió, cành lá bị gió thổi tạo ra tiếng xào xạc, chung quanh tĩnh lặng không một bóng người. Hai bên đoạn đường quốc lộ này đều là những mảnh vườn bát ngát, thỉnh thoảng bắt gặp một gian nhà trệt, dân cư thưa thớt. Ở chỗ ít người, thường thì Zombie cũng ít.
Diệp Man nhìn đồng hồ, đã hơn chín giờ. Lái xe cả ngày, chưa được ăn gì, cái bụng bị đói đã lâu liền bắt đầu réo ầm lên.
"Tối nay ở chỗ này nghỉ ngơi đi." Diệp Man dừng xe ven đường.
Phương Vi nhìn xung quanh, rồi mở cửa xe bước xuống, "Chỗ này được đó, có vẻ tương đối an toàn."
Vương Gia Thành đốt một đống lửa, Phương Vi đang dựng lều. Lâm Lam ngồi một bên ăn ngấu nghiến bữa tối. Thức ăn trong ba lô không hề nhiều, Diệp Man chỉ chuẩn bị vừa đủ đồ cho một người ăn trong ba ngày thôi. Lúc trưa một mình Lâm Lam đã ăn số lương thực gấp đôi Diệp Man, lại thêm cả Vương Gia Thành và Phương Vi, nên hiện tại đồ thừa trong ba lô chỉ còn đủ để ăn nốt bữa sáng mai nữa mà thôi.
Tuy rằng bên trong không gian của Diệp Man vẫn còn đồ ăn, nhưng cô tuyệt đối không thể tùy tiện lấy ra ăn ngay trước mặt những người này được..
Mọi người chuyền ba lô đi một vòng, sau đó đưa lại cho Diệp Man, ngoại trừ một chai nước khoáng đã thấy đáy và nữa bịch bánh quy thì cái gì cũng không còn. Diệp Man theo phản xạ nhìn sang Lâm Lam. Thần sắc Lâm Lam tự nhiên, sau đó cô ta nghiêng người đi, dưới góc khuất, Diệp Man bỗng nhìn thấy cô ta nhét một gói mì ăn liền vào túi áo trong. Túi áo phình to, rõ ràng là phần lớn thức ăn trong ba lô đều ở trong túi cô ta.
Diệp Man lạnh lùng nhìn, cực kỳ tức giận.
Con bé Lâm Lam này chỉ biết tư lợi, thật đáng xấu hổ. Diệp Man thầm hối hận lúc trước đã cho cô ta lên xe. Nếu biết trước, sao cô có thể dừng xe chứ! Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, Diệp Man cũng biết rõ chuyện này là không thể, dù có thể quay lại, cô cũng không làm được chuyện tông vào người cản đường, cô tự nhận bản thân không phải người lương thiện gì, nhưng cô không máu lạnh đến mức vì sinh tồn mà vứt bỏ mọi nguyên tắc, trở thành kẻ ích kỷ máu lạnh tông người để chạy trốn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!