Editor: Fuurin
*Ed: tới chương này thì về cơ bản mọi thứ đều đã sáng tỏ, nguyên nhân xuất hiện Zombie không phải là do thiên tai mà là do... Ở một diễn biến khác, tình địch của Ân Việt đã xuất hiện :)))))))
Trong lòng Ân Việt dâng lên một ngọn lửa vô danh, ngọn lửa cháy hừng hực, càng cháy càng mạnh, đem tất cả sát khí trong người hắn bộc lộ hết ra ngoài, hắn liền giơ tay bổ một cái về phía trước, Chu Lâm vừa dứt lời, giọng nói còn chưa tắt hẳn thì đã thấy bàn tay lao tới, lập tức ngây ra không kịp phản ứng. Vì bất ngờ không kịp đề phòng, nên cô ta bị bàn tay đập mạnh vào đầu, dưới cơn giận dữ, Ân Việt dồn hất mười phần sức lực vào cú đánh này, trong nháy mắt, Chu Lâm cảm thấy trước mắt tối om, máu tươi từ trên đầu túa ra, đỏ rực một mảnh, mất đi tất cả ý thức. (*Ed: cuối cùng cũng nhận quả báo rồi đó, cảm thấy như vậy vẫn quá là nhẹ nhàng đi :v)
Diệp Man lần đầu tiên nhìn thấy cảnh Ân Việt phẫn nộ mà giết người, trong lòng cũng hơi bị dọa sợ, nhưng đó chỉ là trong khoảnh khắc, Chu Lâm người phụ nữa này dù sao để lại chính là một tai họa, cho dù cô không muốn làm tổn hại đến mạng người, nhưng vẫn biết phân rõ nặng nhẹ. Thế là cô bước lên giữ chặt lấy tay Ân Việt, vốn còn định bổ thêm một nhát nữa, nói: "Chúng ta mau đi thôi."
Lúc này, bởi vì câu nói chấn động của Chu Lâm, mà những người xung quanh đều dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn Diệp Man, mấy tên lính tuần tra ở đằng xa nhìn thấy cảnh này liền băng băng chạy tới, thậm chí tốc độ còn vượt qua cả tốc độ nhanh nhất mà người bình thường có thể đạt được.
Ân Việt vội vàng ôm chặt Diệp Man, cũng không lại nhiều lời nữa, thả người nhảy vọt, thân hình như điện, giống một mũi tên nhanh chóng bay vút đi.
"Nhanh, mày mau đi triệu tập nhân thủ, ngăn bọn họ lại.!" Tên cầm đầu nhìn tốc độ chạy băng băng như gió, khiến cho chỉ trong nháy mắt bóng dáng cả hai đã là một chấm đen của Ân Việt, dựa vào tốc độ, bọn hắn chắc chắn là không đuổi kịp, thế là hắn ta vừa chạy vừa nói với người phía sau: "Còn mày nữa, mau phóng tín hiệu, để người bên ngoài nhanh chóng bao vây trụ sở, ngàn vạn lần không được để bọn hắn rời khỏi đây!"
Hai tên thuộc hạ luôn miệng vâng dạ, một tên xoay người chạy ngược trở về, tên còn lại run run cầm bộ đàm, báo cáo tình huống, cùng lúc, đèn báo động màu đỏ cùng với còi báo chói tai vang lên, khắp nơi trở nên hỗn loạn.
Nhưng cũng đồng thời, khi Ân Việt ôm Diệp Man chạy chưa được bao xa thì trước mắt liền xuất hiện một đám người trong tay cầm súng ống với lực sát thương cực mạnh, tất cả họng súng đều nhắm về bọn họ. "Chết tiệt." Sắc mặt Ân Việt đen thui, Diệp Man cắn cắn môi, lúc này cô chỉ hận dị năng của mình tuy nghịch thiên, nhưng lực chiến đấu của bản thân cô lại chẳng có gì thay đổi, không có được thể lực lớn như tường đồng vách sắt của Vết Đao, cũng không có động tác nhanh nhạy năng lực khó lường giống Ân Việt.
"Dừng lại, nếu bọn tao nổ súng!" Giọng nam lạnh lùng vang lên, kẻ cầm đầu chính là tên A Phi đã dẫn đường cho họ lúc nãy.
Âm thanh bước chân phía sau dần tới gần, Ân Việt lạnh lẽo nhìn đám người trước mặt mình, rồi dừng lại, đồng thời ôm chặt Diệp Man vào ngực, bảo vệ chặt chẽ. Ánh mắt A Phi lạnh nhạt đảo qua Diệp Man, Diệp Man thân hình mảnh khảnh, hơn nữa còn cần người bảo vệ, thật sự nhìn không giống một người có dị năng, so với cô, thì Ân Việt rõ ràng là lợi hại hơn nhiều. Thế là hắn liền cảnh giác theo dõi từng nhất cử nhất động của Ân Việt.
Không khí trở nên đông cứng, đôi bên đều trong trạng thái giương cung bạt kiếm.
Cùng lúc đó, A Phi và tên đàn ông vừa đuổi theo tới liếc mắt với nhau ra hiệu, tên kia hiểu ý gật đầu, cẩn thận cho tay vào trong ngực, lấy ra một cây súng, họng súng có kim tiêm chĩa vào cổ Ân Việt, hắn nheo mắt, nhẹ nhàng bóp cò.
Cảm giác nguy hiểm bỗng bộc phát, Ân Việt độ nhiên nhanh chóng bước một bước dài sang phía bên cạnh, cùng lúc đó, kim tiêm giống như tên rời khỏi cung vậy, xẹt ngang qua bờ vai hắn, lập tức bắn về phía đám người đối diện.
Trực giác thật nhạy bén!
A Phi chấn động, dùng tay đánh bay kim tiêm, sắc mặt trầm trọng.
Ân Việt lạnh lùng cười, móng tay sắc bén nháy mắt dài ra trên đầu ngón tay, trong lòng hắn biết rõ đối phương đông người, nếu cứ tiếp tục đối đầu trực diện thế này, bọn họ sẽ gặp bất lợi. Nghĩ nghĩ, hắn liền dán vào tai Diệp Man hỏi: "Man Man, em có thể gọi Zombie ở quanh đây tới chỗ này được không?"
Hơi thở ấm áp phả vào tai, có chút ngưa ngứa, Diệp Man hơi không thoải mái mà dời đầu đi một chút, nhỏ giọng nói: "Tôi không biết nữa, tinh thân lực của tôi chỉ có thể bao trùm lên khu vực cỡ năm trăm mét, nếu như trong phạm vi này có Zombie thì có thể gọi tới được."
"Vậy được, em cứ thử xem. Không được thì thôi, đừng miễn cưỡng chính mình." Ân Việt ôn hòa nói, "Yên tâm, chúng ta nhất định có thể chạy đi ."
Diệp Man ừ một tiếng, tập trung thả sóng điện não của mình ra ngoài.
Cùng lúc đó, trong một phòng thí nghiệm dưới lòng đất.
"Tiến sĩ, không tốt, vừa nãy lúc tôi đang ghi chép số liệu của vật thí nghiệm, thì sóng điện não của vật thí nghiệm số bảy đã xảy ra biến động, sau đó bất ngờ phản kháng kịch liệt..."
"Tiến sĩ, X con đại Zombie trong phòng thí nghiệm số chín tiếp nhận được một tín hiệu sóng điện não vô danh, đang bạo động tập thể..."
"Còn có sinh vật còn chưa hợp nhất gen trong phòng thí nghiệm số một đột nhiên cuồng hóa, chúng nó như bị phát điên, không ngừng công kích cửa kính phòng thí nghiệm, sức lực tăng lên liên tục, nếu cứ tiếp tục, thì không bao lâu nữa cửa kính cũng sẽ bị chúng nó đập bể!" Mấy người có nam có nữ lòng như lửa đốt chạy đến trong phòng trung tâm của phòng thí nghiệm, báo cáo.
"Chuyện này là thế nào?" Trong phòng thí nghiệm trung tâm, người đàn ông ngồi trước máy tính nghe thấy thế thì nhíu mày, đôi mắt hắn lạnh như băng, ngũ quan tuấn tú sắc bén khiến người ta không dám nhìn thẳng, người đàn ông như vậy, cho dù có mặc áo blouse trắng để anh đánh giá, thì anh tuyệt đối cũng sẽ không liên tưởng tới hắn là một tiến sĩ sinh vật học, mà càng giống một sát thủ toàn thân đều là sức mạnh áp bách.
"Tiến sĩ, bên trong trụ sở nhận được công kích bằng sóng điện không rõ lai lịch, các vật thí nghiệm trong tám tầng của phòng thí nghiệm đều bắt đầu sinh ra bạo động, lực phá hoại đang không ngừng tăng lên, không ngừng muốn thoát khỏi giam cầm."
"Sóng điện não không rõ lai lịch ư?" Chẳng lẽ là có người đã nghiên cứu ra phương pháp có thể sinh ra cộng hưởng với sóng điện não với các vật thí nghiệm, thậm chí còn tiến hành không chế tần suất sóng điện não của chúng nó ư? Người đàn ông đầy hứng thú cười cười, thứ hắn nghiên cứu mười mấy năm cũng nghiên cứu không ra, chẳng lẽ đã bị người khác giành mất tiên cơ? "Thông báo cho mọi người, lập tức bắt lấy sóng điện não này, tiến hành ghi chép phân tích!
Các người ai về nhà nấy, bật hệ thống phòng ngự trung cấp lên, quan sát phản ứng của các vật thí nghiệm, khi cần thiết, có thể giải phóng một vài loại tàn thứ phẩm, để truy tìm nguồn gốc của sóng điện não kia."
"Vâng ạ." Mấy người kia nghe vậy, lập tức tự động chạy đi.
"Hiểu Văn, đi cùng tôi đến phòng thí nghiệm." Dừng một chút, người đàn ông đừng lên khỏi ghế xoay, cất bước đi ra ngoài, trợ thủ của hắn theo sát phía sau.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!