Chương 44: Bại Lộ

Editor: Fuurin

*Ed: Đã lâu không gặp, xin lỗi vì đã để các cậu chờ lâu *cúi đầu* . Anyway, cứ mỗi lần gặp bà Chu Lâm là y nhưng rằng Diệp Man sẽ gặp xui xẻo :((((

Sao lại không có ba mẹ và anh cơ chứ?

Diệp Man nghĩ lại về tình hình trong những hình ảnh mà cô thấy, trong lòng gấp như kiến bò chảo nóng. Trên xe trừ Chu Lâm ra thì không còn ai khác, chẳng lẽ cô ta cũng đem bọn họ.... giống như đã từng làm với cô rồi. Chỉ cần nghĩ như vậy, Diệp Man liền không thể ngồi yên. Việc tìm vật tư không cần vội, nhưng người nhà là quan trọng nhất, Diệp Man quả thật hận bản thân không thể mọc thêm đôi cánh để lập tức bay tới chỗ Chu Lâm, ép hỏi cô ta về tung tích người nhà.

"Chu Lâm..."Diệp Man nhỏ giọng gọi cái tên này, trong mắt hiện lên sự phẫn nộ, cô lập tức nói với nhóm Lâm Uy: "Chuyện tìm vật tư để khi khác hẵng tính, tôi muốn tới trụ sở Hi Vọng, đi ngay bây giờ, tôi không đợi nổi nữa..."

"Diệp Man, có phải đã xảy ra chuyện gì rồi không?" Ân Việt lặng lẽ thu sắc mặt lo âu của Diệp Man vào trong mắt, cau mày hỏi.

"Tôi lo cho cha mẹ, và cả anh nữa," Diệp Man xoa ngực nói, "Tôi cứ có cảm giác hốt hoảng, tôi sợ bọn họ dã xảy ra chuyện chẳng lành. Nếu như cảm giác của tôi không sai, thì ả đàn... chị dâu tôi chắc đã đến trụ sở Hi Vọng rồi. Tôi muốn đi tìm chị ta hỏi tung tích bọn họ."

"Đừng lo." Đôi mắt Ân Việt nháy mắt thẫm lại, chị dâu Diệp Man là người thế nào Ân Việt chẳng hề rõ, nhưng sau khi Diệp Man lỡ đem cả hắn lúc đó vẫn là Zombie vào không gian, thì không còn vào không gian trong một khoảng thời gian dài. Lúc cô vào lại vẫn là do bị lây nhiễm vi rút mới vào, suy nghĩ kỹ một chút, hơn nữa liên tưởng tới giọng điệu khi nhắc tới chị ta, trong đầu Ân Việt liền đoán sơ được nguyên do, sự tàn nhẫn xẹt qua mắt hắn rồi chợt tắt: "Tôi đi cùng em."

Diệp Man gật bừa: "Chúng ta đi ngay đi." Vừa dứt lời, người đã nhanh chóng chạy ra ngoài cửa.

"Đại ca..."

"Lâm Uy, cậu và mấy người Vết Đao ở lại đây chờ, Man Man không có ở đây, cố gắng đừng rời khỏi chỗ này, tối đa là ba ngày bọn anh sẽ trở lại." Ân Việt ngăn bước chân Lâm Uy.

"Đại ca cứ yên tâm, bọn em tự có tính toán." Lâm Uy đồng ý.

Ân Việt gật đầu tán thưởng, rồi chạy đuổi theo Diệp Man.

Diệp Man chạy vào sân, nhìn xe việt dã trước mắt, trầm ngâm trong khoảnh khắc, rồi lại chạy vào trong bếp, lấy ra bắp, dưa, và một túi gạo thả trong đó, có những thứ này, nhóm Vết Đao hoàn toàn không phải lo đến vấn đề lương thực trong vòng một tuần. Dù sao bọn họ cũng sẽ không rời khỏi quá lâu.

Từ trong phòng bếp đi ra, Ân Việt đã chờ sẵn bên cạnh chiếc xe, thấy cô ra liền cười nói: "Lên xe đi." Nói xong liền đi đầu ngồi vào ghế lái.

Xe việt dã một đường lao thẳng ra khỏi khu nhà, Diệp Man nhắm mắt không ngừng truyền tin tức cho đám Zombie xung quanh, nhằm chắc chắn rằng lúc mình và Ân Việt không có mặt, chúng nó sẽ không coi những người trong nhà thành thức ăn.

Tới gần giữa trưa, sương mù dần dần tan hết, xa xa trên đường có vài con Zombie đơn lẻ lung lay đi lại, đai bộ phần Zombie bây giờ cũng đã trải qua giai đoạn tiến hóa thứ nhất, tốc độ nhanh hơn không ít, thậm chí còn có trí lực thô sơ như trẻ con một tới ba tuổi nữa, không ai biết tương lai chúng sẽ còn phát triển tới mức nào.

Thật ra trong lòng Diệp Man vẫn có nghi vấn, vì sao Zombie lại xuất hiện? Vì sao trước khi xuất hiện thì một chút dấu hiệu cũng không có như thế?

Nhưng nghi ngờ thì nghi ngờ, từ trước tới nay Diệp Man cũng sẽ không đi điều tra rõ chân tướng làm cái gì, một cô gái như cô làm gì có năng lực đó chứ? Hơn nữa dù có tra ra thì lại làm sao? Chẳng lẽ tra ra thì sẽ giải quyết được vấn đề đám Zombie chắc?

Việc duy nhất mà cô có thể làm bây giờ là cầu nguyện, cầu cho người nhà mình cũng may mắn giống như cô, tránh thoát khỏi vận rủi bị biến thành Zombie.

Diệp Man nhìn con đường trước mắt, thở dài não nề.

"Đừng lo lắng, cha mẹ em sẽ không có việc gì đâu." Ân Việt nhìn vẻ mặt lo lắng của Diệp Man, bỗng cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên trán cô.

"Anh..." Diệp Man ngây người, mặt ửng đỏ.

Từ khi đôi mắt Ân Việt trở lại bình thường, con người cũng dần trở nên trầm ổn, giống như một đứa bé sáu bảy tuổi bỗng nhiên lớn thêm mười mấy tuổi chỉ trong một đêm vậy, tốc độ nhanh đến nỗi Diệp Man có chút không kịp trở tay. Cũng không biết là học hư từ Vết Đao hay sao, mà Ân Việt cứ thường xuyên ôm ôm hôn hôn cô, giống như lúc này vậy, cực kỳ có chừng mực, trước giờ tuyệt đối không vượt qua điểm mấu chốt của cô, lúc cô tức giận sẽ bày ra bộ dạng đáng thương tội nghiệp, Diệp Man thậm chí còn hoài nghi Ân Việt đã khôi phục ký ức của người bình thường rồi, nhưng lúc hỏi đến, thì hắn lại gãi đầu gãi tai nhìn cô, kiểu: "Man Man tôi không hiểu em đang nói gì." khiến cô bó tay.

"Uống miếng nước đi." Ân Việt nhìn Diệp Man rõ ràng lại đang nghĩ lung tung, cười cười, ánh mắt dừng lại đôi môi khô khốc của cô, hiện lên tia lo lắng, liền lấy một chai nước khoáng đưa cho cô.

"Cám ơn." Diệp Man nói cám ơn rồi vặn nắp uống. Ân Việt khe khẽ mỉm cười, ánh mắt nhìn cô chăm chú dịu dàng. Bầu không khí trong xe tràn ngập ấm áp.

Mấy giờ sau, một hàng rào lưới điện dần dần xuất hiện trong tầm mắt.

"Dừng xe." Một người đàn ông tay cầm súng đứng trước hàng rào điện ngăn họ lại.

Diệp Man và Ân Việt liếc nhìn nhau, tắt máy, xuống xe.

"Ủa..." Nam nhân cau mày kêu lên một tiếng đầy nghi ngờ, sau đó hình như là nghĩ tới điều gì, đột nhiên ngẩn ra, ánh mắt sáng như đèn pha nhìn hai người một lượt từ trên xuống dưới mấy lần: "Nếu như tôi nhớ không nhầm, thì hai người chính là những người hơn một tháng trước gia nhập trụ sở, sau đó ngày thứ hai đã bị mất tích lúc đi thu thập vật tư đúng chứ? Sao hai người lại đột nhiên trở lại thế này?" Hơn nữa sớm không về muộn không về lại đúng hơn một tháng sau mới trở về nữa chứ?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!