Chương 42: Ngụy Trang

Editor: Fuurin

*Ed: Chậc, Ân Việt phúc hắc lên sàn, Vết Đao sau này thảm rồi :)))))))))))

Được cây táo giải thích, Diệp Man đã biết nó không có bất kỳ ác ý nào, hành động lần này của nó là nhằm hóa giải sự thô bạo trong ngườ Ân Việt mà thôi, dù sao chỉ dựa vào tự thân áp chế, có thể được nhất thời, nhưng không đủ để duy trì cả đời. Hiểu được đôi mắt Ân Việt không hề bị chút thương tích gì, một lúc sau sẽ không sao, cuối cùng Diệp Man cũng thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng Diệp Man lại chẳng hề biết, phương pháp hóa giải thô bạo của cây táo chẳng qua chính là khơi dậy ký ức của Ân Việt mà thôi. Sự khác nhau lớn nhất giữa con người và Zombie chính là bản ngã. Dù sao đối với Zombie, ngoài máu tươi xác thịt ra, thì căn bản không có một chút ý thức nào, không có bản ngã tức là không có ràng buộc, đừng nói gì đến mấy thứ linh tinh khác như là đạo đức. Chỉ có thức tỉnh ký ức của Ân Việt, hắn mới có thể kiềm chế được những hành vi của mình, mà không hoàn toàn thoái hóa thành Zombie thực sự.

"Ân Việt, đôi mắt còn đau không?" Diệp Man thở phào, vội vàng nhìn về phía Ân Việt, tuy rằng đã được giải thích, nhưng không thấy tận mắt cô vẫn có chút lo lắng.

Đôi tay mềm mại vuốt ve từng chút từng chút trên mặt, cảm giác được sự dịu dàng khiến trái tim Ân Việt đập mạnh, hắn vô thức cầm lấy tay cô: "Đã hết đau rồi, Man Man, em đừng lo lắng." Giọng nói trầm thấp đặc thù của nam giới, hoàn toàn không có giọng điệu dễ thương mang theo ý làm nũng như trước đây.

Diệp Man không có phát hiện ra sự khác thường, chỉ tỉ mỉ quan sát đôi mắt hắn, nhưng mà đôi mắt hắn vốn đang nhắm chặt, căn bản không xem ra được cái gì: "Nếu không đau nữa, thì anh mở to mắt ra để tôi nhìn xem. Có thể mở mắt ra được không?"

Ân Việt gật gật đầu, bỗng nhiên có chút khẩn trương, vô thức nắm chặt tay lại. Cùng lúc mở mắt ra, một khuôn mặt hiện lên trước mắt, trên khuôn mặt quen thuộc ấy rõ ràng vẫn còn mang theo lo lắng, nhìn thấy hắn mở mắt ra rồi mới thở phào nhẹ nhõm, ngay sau đó, cô bỗng ngạc nhiên nói: "Ân Việt, mắt của anh..."

"Mắt tôi ư?" Ân Việt sợ hãi, đôi mắt của hắn làm sao rồi?

"Mắt anh..." Diệp Man nhìn kĩ con ngươi Ân Việt, đen nhánh như mực vậy! Chỉ một thời gian ngắn ngủi, thế mà cây táo có thể làm đồng tử mắt của Ân Việt biến thành màu đen như người bình thường! Con ngươi tối đen mà thâm thúy, thăm thẳm như biển sâu, giống như chỉ với một ánh nhìn cũng có thể kéo người ta chìm vào trong đó!

"Thật tốt quá, Ân Việt, anh không sao nữa rồi!" Đôi mắt của Ân Việt khôi phục lại bình thường! Chẳng phải điều này đại biểu rằng, anh ấy đã không còn là Zombie nữa? Ý nghĩ vừa thoáng qua, niềm vui sướng liền bùng lên trong lòng, sự mừng rỡ hiện rõ trên khuôn mặt Diệp Man, cô nhào lên ôm chặt lấy hắn.

Mùi hương thơm ngát nhàn nhạt xông vào mũi, ngay sau đó một thân thể mềm mại nhào vào lòng hắn, toàn thân Ân Việt chấn động mạnh một cái, hai cánh tay ôm chặt lấy Diệp Man, đôi mắt thâm trầm chợt lóe lên tia sáng, Ân Việt cong môi, giấu đi thâm trầm trong đôi mắt, thay vào đó là sự trong trẻo: "Man Man, Man Man, tôi cho rằng sẽ không còn gặp được em nữa..."

"Sao vậy được chứ?" Diệp Man vỗ lưng hắn an ủi, sức lực hai cánh tay Ân Việt lớn đến lạ kỳ, khóa chặt cô trong lồng ngực, như là muốn mạnh mẽ ép cô hòa vào trong máu thịt của anh vậy. Có lẽ là ảo giác chăng... đại khác chắc là vừa rồi bị luồng ánh sáng xanh làm cho sợ hãi rồi... Diệp Man nghĩ: "Ngoan nào, không sao rồi..."

"Hu hu..." Tiếng khóc bỗng nhiên quanh quẩn bên tai, dọa Diệp Man nhảy dựng, cô chưa bao giờ nhìn thấy bộ dạng Ân Việt thế này cả, đành phải hoa chân múa tay an ủi loạn xạ cả lên.

Mười mấy phút đồng hồ sau.

Hu hu hu...

Diệp Man nghe tiếng khóc bên tai, mà cứ thấy sai sai, âm thanh sao lại kỳ quái như vậy, giống tiếng gào khan thế không biết? Ân Việt gào khóc đã được nửa ngày, bọn họ duy trì tư thế ôm ấp như vậy cũng lâu lắm rồi, cánh tay cô đã bắt đầu mỏi, vậy mà bờ vai chỗ Ân Việt dựa vào không có một chút ẩm ướt? Diệp Man nghi ngờ quay đầu nhìn sang.

Chỉ thấy khuôn mặt Ân Việt đang chôn trên vai cô, mở miệng gào khóc, nhưng đôi mắt thì nhắm lại đầy lười biếng, khóe mắt khô queo làm gì có tí nước mắt nào? Hắn còn ở đầu vai cô hít một hơi thật sâu đầy hưởng thụ, quả là mùi hương của Man Man, thơm ngát tao nhã, đây là lần đầu tiên hắn và Man Man ôm nhau thân mật thế này. Càng nghĩ, trong lòng Ân Việt càng thấy mất thăng bằng, dạo này, làm Zombie còn tốt hơn là người nữa. Về sau hắn làm luôn Zombie cũng được!

Diệp Man nhìn hành vi dê xồm của Ân Việt, trán chảy đầy vạch đen, đây hành vi của một người đang thương tâm sao? Tầm bậy, đây chính là đang thừa cơ chiếm tiện nghi đó! Hơn nữa nhìn cái kiểu trái ngửi phải ngửi kia mà xem, quả thực giống y hệt gấu chó ngửi thấy mùi mật ấy, phi, cô đang nghĩ gì thế này, cô mới không phải mật ong! Vết Đao chết tiệt, tới cùng anh ta dạy Ân Việt cái gì vậy trời? Nghĩ lại tiếng ca kinh thiên động địa quỷ khóc thần sầu lúc trước, Diệp Man thầm ghi sổ nợ cái tên Vết Đao này.

"Ngửi nhập tâm như vậy, có ngửi ra được gì tâm đắc không nào?"

"Mùi của Man Man, thơm quá..." Ân Việt hít sâu một hơi, vẻ mặt hưởng thụ đáp, khuôn mặt đẹp trai còn mang theo cả biểu cảm như trong mộng ảo

-- hắn thật sự nên cám ơn ông trời đã ban cho một khuôn mặt ưa nhìn, nếu mà dùng Vết Đao để thực hiện động tác đó, thế nào Diệp Man cũng phải khiến Diệp Man buồn nôn, quả thực sẽ khiến cô muốn chửi thề!

"Cốp", một cú cốc trời giáng đáp vào đầu, Ân Việt bị đau mở to mắt, lập tức đối diện với ánh mắt cười mà như không cười của Diệp Man, lòng chợt căng thẳng, âm thầm có cảm giác không hay, thế là hắn nở nụ cười xán lạn, cọ cọ vai cô: "Man Man à..."

Diệp Man đẩy cái đầu tóc đen ngắn ra khỏi người mình, búng mạnh lên trán Ân Việt một cái: "Sao nào, chiếm tiện nghi của tôi như vậy đã đủ chưa? Có tin tôi gọi A Bố đem trồng anh vào đất lần nữa không hả!!"

Ân Việt ôm trán tiếp tục cọ cọ vai Diệp Man, tội nghiệp nhìn cô: "Man Man, tôi không có chiếm tiện nghi của em mà."

Ai mà tin chứ? Diệp Man ngửa đầu trợn trắng mắt: "Vậy bây giờ anh đang làm gì đó? Ôm đủ chưa? Đủ rồi thì buông ra cho tôi!"

"Man Man..." Ân Việt lưu luyến không rời nhìn Diệp Man đang trừng hắn, trong con ngươi đen sâu thẳm chợt lóe lên thần sắc tiếc nuối rồi vụt mất, tốc độ nhanh đến nỗi Diệp Man không thể bắt kịp. Hắn vẫn chưa ôm đủ mà. Ân Việt nghĩ nghĩ, mới kì kèo mè nheo mà thả lỏng đôi tay đang ôm Diệp Man ra, cuối cùng thừa dịp Diệp Man không để ý, đột nhiên xông lên, chui đầu vào ngực cô cọ xát mấy cái, trước khi Diệp Man kịp phản ứng liền vèo một cái lủi vào ruộng bắp: "Man Man, tôi đi hái bắp giúp em nha!"

Diệp Man bị giật mình, nháy mắt mặt liền đỏ lên, vừa sợ vừa giận trừng theo bóng dáng Ân Việt: "Ân Việt, cái tên chết tiệt này, chạy về đây cho tôi!" Còn chưa dứt lời, Ân Việt đã vọt ra xa, quay đầu lại cười lưu manh với cô, Diệp Man thẹn quá hóa giận, cởi giày, ném mạnh về phía hắn.

Chiếc giày tạo thành một đường vòng cung rồi rơi xuống, Ân Việt nghiêng người né, chiếc giày xẹt qua thân hắn, rồi rơi xuống trước mặt.

Giày không có nện trúng Ân Việt, nhưng lại dẫn tới sự chú ý của A Bố, A Bố nhìn Diệp Man đang trợn mắt, rồi lại nhìn Ân Việt đang dùng vẻ mặt nghĩ lại mà sợ vỗ vỗ ngực, cười gian hắc hắc mấy tiếng, toàn thân kích động đến run rẩy, cơ hội báo thù tới rồi!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!