Chương 41: Ký Ức

Editor: Fuurin

"Man Man."

Từ trong không gian bước ra, Diệp Man mở cửa phòng, đập vào mắt đầu tiên chính là Ân Việt đang ngẩng mặt nở nụ cười nịnh nọt. Diệp Man trợn trắng mắt, nhìn ai đó có tướng ngồi như một chú cún lớn trước cửa, bình tĩnh nói: "Vào đi."

Ân Việt nghe vậy lập tức lủi vào trong phòng, thuận tay đóng kín cửa lại, một tay túm góc áo Diệp Man: "Man Man, tôi biết sai rồi..."

Diệp Man liếc mắt nhìn hắn, không đáp lời, chỉ dùng ý nghĩ ra lệnh, ngay lập tức hai người liền có mặt trong không gian.

"Man Man?" Ân Việt gãi đầu, khó hiểu nhìn Diệp Man.

"Giúp tôi hái hết rau quả đem vào trong nhà kho của nhà trúc với." Diệp Man đã xem qua, nhà trúc bây giờ có hai tầng, có rất nhiều phòng trống, trừ một phòng chất đầy đồ đạc mà cô mua sẵn trước mạt thế, thì tất cả các phòng khác đều rỗng, cô liền dứt khoát lấy phòng cuối cùng ở tầng trệt làm nhà kho luôn.

Man Man chịu để hắn làm việc, nghĩa là cô không giận nữa phải không? Trong lòng Ân Việt nghĩ, hai mắt liền lộ ra vẻ hớn hở, vui mừng gật đầu lia lịa, không chờ Diệp Man nói lại lần hai, đã vội vã chạy vèo ra ruộng bắp vàng óng.

Xòa ——

Đột nhiên, một cành cây dài từ trên cao rũ xuống, thẳng tắp chắn trước mặt An Việt, đồng thời, một sức mạnh kỳ lạ nhưng ôn hòa vọt tới, thân hình Ân Việt khựng lại.

Bị chặn lại bất ngờ, Ân Việt nổi nóng, khó khăn lắm Diệp Man mới tha thứ cho hắn, từ nhiên lại có cái gì cản hắn thế này, nhìn là biết ngay lúc này hắn cáu như thế nào. Theo cành cây nhìn lên, đập vào mắt là một cái cây to lớn, cành lá rậm rạp, che khuất cả mặt trời, từ cái cây có thể cảm nhận được sự uy nghiêm bất khả xâm phạm, khiến người ta nảy sinh suy nghĩ tôn kính, nhưng rồi một luồng khí tức ôn hòa truyền tới, hai loại cảm giác dù đối lập mà vẫn làm người ta cảm thấy hài hòa.

Diệp Man thậm chí còn lờ mờ cảm giác được, cái cây này tỏa ra sự thân thiết, giống như là, như là... nó và tinh thần của cô có liên hệ bí ẩn gì đó vậy. Đây là chuyện mà cô cảm nhận được từ khi không gian thăng cấp, kỳ lạ thật, cây táo lạ lùng này sao bây giờ lại ra mặt cản đường vậy?

Dù cây táo đã có ý thức, nhưng mà nó không giống với bọn A Bố, lúc bình thường nó trông chẳng khác gì cây cối bình thường, đôi mắt xanh lục đầy trí tuệ trừ một lần mở ra lúc đầu thì sau này hoàn toàn không có bất kỳ hành động quá phận nào hết. Lần nó mở mắt ra đó, vẫn là vì truyền thừa tin tức về không gian cho Diệp Man, sau đó thì không còn động tĩnh gì khác. Nghĩ tới nát óc, cũng không nghĩ ra, vì sao vào lúc này nó lại ra tay?

Hơn nữa, nhìn qua, còn là vì Ân Việt mà đến?

"Tránh ra!" Ân Việt gào lên, trong mắt thoáng hiện nét hung ác.

Cây cổ thũ nhẹ lay động cành, phát ra tiếng xào xạc, rõ ràng là đang từ chối.

Ân Việt thấy thế, con ngươi bắt đầu híp lại một cách nguy hiểm, móng tay theo ý nghĩ mà dài ra, sắc lẹm. Cả người căng như dây đàn, sẵn sàng hành động, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể đánh về phía cây táo.

Lông mày Diệp Man nhíu lại. Sao gần đây cô cứ thấy, Ân Việt dạo này rất dễ dàng tức giận...

Thật ra cô biết rõ, bản thân Ân Việt vốn là kẻ không dễ chọc, trừ lúc đối mặt với cô sẽ thu lại bản tính ra, thì đối với những thứ khác làm hắn tức giận, kể cả là vật chết, hắn cũng sẽ không nương tay. Hắn bị lây bệnh độc từ sớm, thân thể lại được cải tạo, càng phát ra ý niệm giết chóc nhiều hơn, nếu không nhờ thổ nhưỡng trong không gian kiềm chế bớt hung tính, hơn nữa còn có Diệp Man ở cạnh kèm cặp, thì làm sao có thể trở nên vô hại như vậy được.

Dù đối với Diệp Man là vô hại, thì cuối cùng bản tính sẽ luôn không có cách nào có thể hoàn toàn áp chế, bởi vậy mới có câu "Giang sơn dễ đổi bản tính khó dời" đó.

Mà bây giờ, cùng với việc năng lực tăng mạnh, thì sự áp chế càng mất tác dụng, nếu không phải trong lòng mang theo chấp niệm mãnh liệt với Diệp Man, có lẽ hắn đã triệt để biến thành một Zombie vô nhân tính chỉ biết có giết chóc rồi.

Bởi vì cảm giác được điều này, rồi phát hiện trên người Ân Việt càng ngày càng tích tụ nhiều bản năng thị huyết hung tàn, nên cây táo mới xuất hiện ngăn cản hắn. Đương nhiên, nếu là trước khi không gian thăng cấp, dù nó có nhận ra thì cũng không có năng lực để mà chặn, có điều hiện tại thì khác, không gian thăng cấp, đạt được ưu thế lớn nhất chính là nó, vì lúc trước A Bố vô ý trồng hạt táo ngay chính giữa trung tâm không gian, khiến nó có được một phần ký ức truyền thừa từ đó, bây giờ nó đã hoàn toàn trở thành trụ cột của không gian này.

Nếu như Diệp Man là chủ nhân của không gian, thì cây táo chính là một bộ phận, là đại quản gia của cả không gian này.

"Grào..." Ân Việt nhìn cành cây ngăn trước mặt mình, sự phẫn nộ càng ngày càng nặng, toàn thân tản ra khí lạnh, dông bão như đang hình thành trong con ngươi đỏ tươi.

Trong cảm nhận của Ân Việt, Diệp Man để hắn đi thu gặt rau quả chính là không còn giận hắn nữa, cái cành cây đấy cản hắn, chính là không cho hắn đi thu gặt, không thu gặt thì sẽ không được tha thứ, mà đó chính là hành vi phá hoại mối quan hệ giữa hắn và Diệp Man. Điểm này chính là chạm vảy ngược của hắn, cây táo đã chọc phải tổ ong vò vẽ rồi. Loại hành vi này trong mắt Ân Việt là không thể tha thứ!

Ân Việt, kẻ mà chỉ cần một câu nói hơi bao che của Diệp Man cũng có thể ghi hận một cái bàn trà, sau đó phá hủy nó tới một hạt bụi cũng không còn, từng đó cũng đủ cho thấy hắn có lòng dạ hẹp hòi, tính cách lại bá đạo. Hơn nữa, bây giờ, chuyện cái bàn trà hoàn toàn không có cách nào có thể so sánh nổi với chuyện lần này, cái cây này vốn là muốn làm cho Diệp Man chán ghét hắn!

Tưởng tượng như vậy, lửa giận trong nháy mắt bao phủ lấy hắn, quả thật hận không thể đốt kẻ đáng ghét trước mắt thành tro, lòng nghĩ như vậy, đương nhiên cũng muốn biến nó thành hành động. Ai ngờ cơ thể vừa nhúc nhích, đột nhiên có một bàn tay vươn ra giữ chặt hắn, Ân Việt đang giận dữ, cảm thấy vậy liền quay đầu lại nhìn, kẻ nào to gan như vậy, dám ngăn cản hắn?

Ánh mắt khát máu quét tới, một luồng lạnh buốt từ dưới chân xông lên, toàn thân không nhịn được mà rét run, tóc gáy dựng hết cả lên, Diệp Man kinh hãi phát hiện, dòng máu ấm áp trong cơ thể mình dưới ánh nhìn đó trong nháy mắt kết thành băng!

Ân Việt, Ân Việt sẽ có ánh mắt đáng sợ như vậy sao? !

"Man Man..." Sau khi Ân Việt nhìn thấy chủ nhân cánh tay, lập tức thu lại vẻ hung ác, cúi đầu toét môi cười lấy lòng, ánh mắt trở lại trong suốt như thủy tinh, nơi đâu còn chút khát máu hay hung tàn nào nữa? Nếu không phải cơ thể vẫn còn run rẩy, Diệp Man cũng sẽ hoài nghi hình ảnh vừa rồi cô nhìn thấy là ảo giác!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!