Editor: Fuurin
*Ed: Chương này mình làm tặng bạn @QunhNh006304 , Happy birthday! Chúc bạn những lời chúc tốt đẹp nhất, cám ơn bạn đã luôn nhiệt tình ủng hộ từ những ngày đầu mình bắt đầu làm truyện!
Trên bàn ăn, lỗ tai Ân Việt uể oải cụp xuống, đôi đũa không ngừng chọc chọc cơm trong chén, còn thường thường ngẩng mặt lên nhìn Diệp Man, trông rất đáng thương tội nghiệp, nếu đổi lại là người khác chắc chắn sẽ bị sự dễ thương của hắn làm cho mềm lòng, nhưng hiển nhiên là không bao gồm Diệp Man.
"Hô hô..." Vết Đao bưng bát cơm, hết nhìn Ân Việt lại ngó sáng Diệp Man đang tỏa ra một thân sát khí, đôi mắt thô tục híp lại thành một đường nhỏ. Miệng càng toét đến tận mang tai, vì đề phòng Ân Việt phát hiện ra là hắn gây rối, cả khuôn mặt cũng sắp vùi vào bát cơm luôn rồi. Nhưng có điều vui quá hóa buồn, sơ ý một chút, hắn liền bị một hạt cơm rơi vào khí quản, khó chịu đến mức ném cả đũa mà ho sặc sụa.
Ân Việt vốn không có chú ý đến Vết Đao, nhưng tiếng vang này vừa xuất hiện, liền hung ác trừng mắt nhìn hắn, đôi mắt đỏ híp lại đầy nguy hiểm. Tuy chỉ số thông mình của Ân Việt bây giờ còn không bằng một nửa lúc trước, nhưng hắn cũng không phải tên đần độn, hắn đã sớm thu lại bộ dạng sung sướng khi người gặp họa của Vết Đao vào trong mắt rồi, chỉ cần suy nghĩ chút xíu là hiểu hết mọi chuyện. Trong lúc này trong lòng hận Vết Đao đến ngứa răng, nếu không phải chú ý thấy Diệp Man vẫn còn đang giận hắn, thì thiếu chút nữa hắn đã lật bàn tại chỗ hung hăng xách Vết Đao ra ngoài quăng cho Zombie rồi!
Lâm Uy và A Hưng nhìn không khí quái dị trên bàn ăn, cùng với ai đó đang mang sát khí dày đặc mà cười khổ, trong lòng cả hai không hẹn mà gặp cùng lúc thay Vết Đao đổ mồ hôi lạnh, dù Vết Đao có láu cá thế nào thì cũng là do được đại ca huấn luyện mà ra, chút kĩ xảo đó của hắn là sao mà đấu lại ông thánh âm mưu kia chứ? Tuy bây giờ ông thánh này bị hạ cấp rồi, nhưng trình bạo lực lại thẳng tắp leo thang, so với trước kia cao hơn gấp mấy lần!
Vết Đao dám đi chọc anh ấy chẳng phải là tự mình đeo khổ vào người à?
Giờ này khắc này, Diệp Man không thèm để ý thần sắc khác nhau trên bàn ăn của mọi người, chỉ bình tĩnh giơ đũa lên. Làm khó dễ ai chứ không bao giờ làm khó dễ cái bụng của mình mà phải không? Về phần Ân Việt, đáy mắt Diệp Man xẹt qua một tia sáng, tên này cần phải dạy dỗ lại một chút mới được, có lẽ cũng nên để cho anh ta hưởng thụ một chút đãi ngộ mà A Bố từng được trải nghiệm nhỉ?
Ý nghĩ vừa mới lướt qua, thì trong đầu truyền đến một tiếng "ting", đồng thời tin tức không gian đã thăng cấp thành công hiện lên.
Bàn tay cầm đũa cảu Diệp Man hơi dừng lại, sau đó dường như không có việc gì gắp một miếng thức ăn, rồi buông bát, nói: "Tôi ăn no rồi." Sau đó nhếch môi, lãnh đạm nói với Ân Việt đang chưng ra vẻ mặt đáng thương: "Ân Việt, rửa chén, nếu như rửa không sạch hoặc là làm bể cái nào thì..." ánh mắt tràn đầy uy hiếp.
Hai mắt Ân Việt lập tức sáng ngời, gật đầu liên tục, Man Man nói chuyện với mình, tức là không giận mình nữa đúng không? Ý nghĩ này vừa xuất hiện, hắn liền đứng lên, cánh tay vung một cái, tất cả chén đũa đều đồng loạt bay lên trôi nổi trong không khí, Ân Việt nịnh nói quay sang bày tỏ với Diệp Man: "Man Man yên tâm, tôi cam đoan sẽ hoàn thành nhiệm vụ."
Đây là đại ca của bọn họ ư? Cái người đang vô cùng cảm thấy vinh hạnh và nịnh nọt giành rửa chén này chính là đại ca bình thường luôn kiên quyết tránh xa nhà bếp của bọn họ sao? Má ơi, dù có biến thành Zombie, cũng đừng nên đả kích người ta như vậy chứ! Lâm Uy không nỡ nhìn thẳng quay đầu sang nơi khác, lệ rơi đầy mặt, quả nhiên Diệp Man chính là họa thủy, lại còn là họa thủy chuyên dành riêng cho đại ca nhà họ nữa!
"Đại ca, đừng dọn chén nhanh như vậy mà, Diệp Man ăn xong rồi nhưng em vẫn chưa ăn no đó..." Vết Đao nhìn mâm bát đang trôi nổi giữa không trung, kêu lên một tiếng, nhảy lên định chụp lấy, dùng giọng rất chính nghĩa nói: "Lãng phí lương thực là một việc rất đáng xấu hổ đó nha!"
"Oa oa..." Ân Việt âm u cười với Vết Đao, muốn ăn cơm á, hừ, không có cửa đâu, khe cửa cũng đừng hòng có!
"Đại ca, đừng hiếp đáp người ta như vậy mà, ôi thức ăn của tôi, có để cho người ta sống nữa không vậy trời, tôi còn chưa ăn xong nữa..." Diệp Man quay người từ từ đi vào trong, nghe phía sau truyền tới tiếng kêu rên của Vết Đao, lạnh lẽo nhếch mày, trong lòng rất không nể nang mà phun ra hai tiếng: "Đáng đời."
Cô cố gắng bình ổn nội tâm đang kích động, ba bước thành hai chạy vào trong phòng khóa cửa lại, sau đó chuyện đầu tiên mà cô làm chính là nhìn xuống dây chuyền trên cổ. Chỉ thấy một luồng sáng lóe lên trên mặt đá, sau đó cả mặt đá liền biến mất tăm, không chờ cho Diệp Man hết kinh ngạc, bên vai trái của cô bỗng truyền đến một cơn nóng rát, Diệp Man kéo áo ra nhìn vào vai minh, trên vai là một cái bớt hình bông hoa hai màu Đỏ Xanh nhìn rất sống động.
Nhắm mắt lại, Diệp Man cảm giác được không gian nằm ở chỗ trên vai cô
-- thì ra sau khi thăng cấp không gian đã dung nhập vào trong cơ thể cô rồi!
Trong mắt Diệp Man ánh lên tia mừng rỡ, tuy rằng không gian đã được cô trích máu nhận chủ, nhưng tại thời khắc này nó mới chính thức thừa nhận cô là chủ nhân duy nhất của mình! Cuối cùng thì, từ nay về sau Diệp Man không cần phải lo lắng không gian sẽ bị người ta phát hiện, sẽ không lo sợ vì mất đi dây chuyền mà không thể liên lạc với không gian được nữa.
Nghĩ vậy, Diệp Man liền vội vã đi vào không gian, không biết sau khi thăng cấp không gian sẽ trở nên như thế nào. Ý nghĩ vừa xuất hiện, ngay sau đó cánh cổng cổ kính xuất hiện trước mắt.
Diệp Man nhìn xung quanh, hai cánh cổng Băng và Hỏa hai bên đã biến mất, chỉ còn lại có một mình cánh cổng ở giữa. Đẩy cổng bước vào, trong không khí tỏa ra hương hoa thoang thoảng và văng vẳng tiếng cười đùa ầm ĩ.
Sau đó trong đầu bỗng nhói lên, tin tức sau khi không gian thăng cấp được truyền vào đầu cô. Thay thế cho hai cánh cửa Băng và Hỏa đã biến mất là một cái Băng Hỏa Trì giống như hình âm dương (*Ed: kiểu một cái ao chia thành hai nửa một nửa là băng một nửa là hỏa ấy), có tác dụng kích thích tiềm lực, rất hữu dụng đối với các sinh vật có linh trí. Đồng thời nhà trúc và đầm nước cũng thăng cấp theo không gian, đất đai màu nâu đỏ tăng gấp đôi diện tích, chủ nhân không gian có thể tự dùng tinh thần lực để tác động tới thực vật trong không gian.
Đồng thời, sau khi không gian thăng cấp, thì có thể khai phá tiềm lực của thân thể chủ nhân khiến cho người đó có được một năng lực gì đó.
Đọc được tin tức trong đầu, mắt Diệp Man sáng ngời, năng lực gì đó cô không quan tâm cho lắm, dù sao dị năng của cô bây giờ đã được xem như nghịch thiên rồi, mấu chốt là cuối cùng cô cũng không cần phải lo lắng chuyện miệng ăn núi lở nữa rồi! Từ nay về sau cô đã có nguồn rau củ quả ổn định. Xem ra sắp tới cô phải thu thập thêm nhiều loại hạt giống nữa.
Nghĩ nghĩ, sau đó Diệp Man bước vào.
Đập vào mắt là một lầu trúc. Nhà trúc nhỏ lúc đầu giờ đã biến mất, thay vào đó là một tòa lầu hai tầng ngói xanh tường gạch. Hành lang uốn lượn khúc khuỷu, rừng trúc vây quanh thành một hàng rào thiên nhiên, xà nhà chạm trổ các bức tranh, kĩ thuật hoàn hảo, nhìn rất tinh xảo. Trước rừng trúc là một ao sen, lá sen xanh biếc như ngọc, điểm xuyết thêm hoa sen, có hoa đã nở bung rực rỡ, có nụ hoa e ấp thẹn thùng, một trận gió mát thổi qua, mặt nước tĩnh lặng nổi lên từng gợn sóng, hoa và lá sen cũng đong đưa muôn màu muôn vẻ.
Lúc này, ở bên bờ ao, một cây xương rồng cao chừng hơn một mét nhúng rễ vào trong ao, chờ khi rễ hấp thu đầy nước liền vung lên trên, "rào" một cột nước ầm ầm trút xuống, trong nháy mắt làm ướt nhẹp một đám thực vật đang tung tăng vui đùa bên bờ ao.
Dưa leo có đôi mắt to không chịu yếu thế mà hô lên một tiếng, dùng tay bịt miệng hít một hơi, lập tức thân thể thon dài của nó trương lớn lên như bóng bay, sau đó Dưa Leo nhảy lên, cơ thể lập tức bay lên trời, xẹt qua xẹt lại giữa không trung, mắt thấy nó sắp đập vào người A Bố, A Bố cũng kêu một tiếng, dùng rễ đập vào Dưa Leo, thế là nó nảy ra như một quả bóng rổ.
Ào ào —— đồng thời, Bắp, Cải Thìa đồng thanh hô lên, cơ thể lập tức cao lên một mét, Cải Thìa cười hì hì đá một cái vào Dưa Leo đang bay tới chỗ mình, Dưa Leo bay trong không trung về phía Bắp, Bắp lại đá một cái, cả ba đứa vui vẻ bừng bừng chơi đá bóng. Chỉ có duy nhất Dưa Leo không cảm thấy vui bắt đầu cao giọng phản đối, Quả Quả thì vuốt cánh cười hì hì nhìn chúng nó, thỉnh thoảng lại đi lên đá một cái, trong không gian đều nhộn nhịp tiếng cười đùa.
Diệp Man nhìn thoáng qua liền nhức đầu bóp trán, xong rồi, riêng A Bố và Quả Quả đã đủ mệt, giờ lại có thêm cả Cải Thìa và Dưa Leo, sao cô cứ cảm thấy không gian này của cô căn bản chính là một cái nhà trẻ thực vật vậy ta?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!