Chương 4: Rời Đi

Editor: Fuurin

Đi dạo trong không gian một vòng, sau khi nắm rõ bố cục phạm vi trong đó, việc đầu tiên Diệp Man làm sau khi ra khỏi không gian chính là đi thẳng tới phòng bếp.

Zombie chỉ cách cô có một cánh cửa, nên Diệp Man gần như không dám dùng phòng bếp để nấu ăn, cô sợ gây ra tiếng động làm chúng chú ý. Cô dứt khoát đem gạo, bột mì, rau dưa trái cây cất vào nhà trúc trong không gian, chỉ để lại bên ngoài một thùng mì ăn liền và vài túi bánh bích quy. Sau đó cô tiếp tục đem giường, tủ quần áo, bàn ghế, và những đồ vật khác cũng dời vào không gian.

Làm xong hết mọi thứ, cả căn nhà đã trống rỗng, đồ dùng nội thất hầu hết đã được cất vào không gian. Diệp Man nhìn chậu xương rồng trên bệ cửa sổ, cũng muốn trực tiếp để nó vào không gian. Diệp Man cẩn thận đào cả rễ cây xương rồng lên, sau đó trồng nó vào một mảnh ruộng. Rễ xương rồng vừa chạm vào bùn đất đỏ sậm, không cần Diệp Man động tay lấp đất, nó đã tự động cắm rễ, chỉ một lát sau đã chôn sâu vào đất.

Cùng lúc đó, phần phía trên mặt đất của cây xương rồng như đánh tiết gà, lớn lên một cách nhanh chóng, cả cây lớn thêm cả 10 cm, gai nhọn vô cùng, ánh lên sắc lạnh như lưỡi dao.

Diệp Man xem mà trợn mắt há mồm, chẳng lẽ đây chính là nguyên lý vật thuộc không gian, tất là cự phẩm ư? Ngay cả đất cũng khác với bình thường. Nếu lúc nãy cô mà trồng hoa quả, thì chẳng phải không bao lâu là đã có trái ăn rồi sao?

Nghĩ đến điều này, Diệp Man vui mừng nhướng mày, kích động và hưng phấn tới không thốt nên lời. Giữa mạt thế mà có được không gian tùy thân này, cuối cùng cô cũng không còn phải lo lắng về vấn đề cái ăn nữa rồi. Chỉ là trong tay cô bây giờ không có một chút hạt giống nào, nếu không lúc này trong không gian chắc ngập tràn hoa quả rau dưa rồi.

Cô dùng gáo, múc nước trong không gian tưới cho cây Tiên Nhân Chưởng. Diệp Man nhìn cây Tiên Nhân Chưởng lộ ra dáng vẻ tinh thần phấn chấn, liền nở một nụ cười tươi. Tuy Tiên Nhân Chưởng là loài thực vật, nhưng lúc thiếu thốn thức ăn, cũng sẽ có hành vi dự trữ lương thực.

Vì tạm thời không cần lo lắng vấn đề thức ăn, Diệp Man liền đem tất cả tâm tư đặt lên việc làm thế nào để rời khỏi tiểu khu này.

Đã hai ngày trôi qua, năm ngày sau, e là cô có muốn đi cũng không đi được nữa. Cô hoàn toàn không có niềm tin gì đối với chính phủ. Bệnh độc T lây nhiễm với tốc độ cực kỳ nhanh, phạm vi càng ngày càng rộng, các thành thị không bị nhiễm bệnh trên thế giới chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Vì để giữ an toàn cho các thành phố đó, chính phủ tất nhiên sẽ phải hy sinh một vài thành thị và số người sống sót trong đó.

Suy cho cùng, từ hy sinh chẳng qua cũng chỉ được dùng để che dấu bản chất tư lợi của con người mà thôi.

Diệp Man cười lạnh, nhưng không thể là được gì. Cô chỉ là một người bình thường, không tiền không địa vị, cô biết làm gì đây? Ngoại trừ cố gắng thoát khỏi thành phố bị chính phủ bỏ rơi này, cô còn biết làm gì nữa đây?

Mà chuyện quan trọng nhất trước mắt, chính là phải rời khỏi tiểu khu một cách an toàn. Chỉ có rời khỏi tiểu khu, cô mới có cơ hội đi khỏi thành phố đang bị bao vây này.

Diệp Man bắt tay vào chuẩn bị cho việc rời đi.

Trước tiên cô thay đồ thể dục và mang giày thể thao, vừa nhẹ nhàng vừa linh hoạt. Sau đó cô đem tất cả quần áo, nhu yếu phẩm và cả tủ quần áo cất vào nhà trúc trong không gian. Cô chỉ mang theo bên mình một chiếc ba lô, bên trong đựng mì tôm và bánh quy đủ ăn trong ba ngày và hai chai nước khoáng. Dây chuyền bằng bạc đính mặt đá mã não cũng được cô đổi thành dây đỏ bền chắc, cô đeo nó lên cổ, rồi nhét vào trong áo.

Không gian tùy thân là bảo bối giúp cô sống yên ổn trong mạt thế, thời khắc mấu chốt còn có thể cứu mạng, tuyệt đối không thể để rớt mất.

Làm xong hết thảy, Diệp Man bắt đầu chờ đợi cơ hội rời đi.

Diệp Man không phải chờ quá lâu.

Hơn bốn giờ sáng, Diệp Man vốn ngủ không sâu liền bị một trận tiếng ồn làm tỉnh. Cô nhảy xuống giường, chạy vào bếp cầm một con dao gọt trái cây, sau đó ra cửa nhìn ra ngoài.

Bên ngoài vang lên từng trận gào thét như dã thú của Zombie, mấy con Zombie vốn đang lượn lờ ngoài cửa nghe thấy tiếng đó liền như nổi điên chen lấn về hướng lầu tám. Nhìn sơ qua cũng có tới chục con.

Chắc là do vừa đói vừa khát, có người đã chịu không nổi mà phải đi ra ngoài tìm thức ăn, hoặc là họ cũng muốn đi khỏi tòa nhà này.

Diệp Man đứng chờ một lúc, xác định ngoài cửa không còn con Zombie nào, liền nhanh chóng mở cửa trốn ra ngoài, sau đó bấm thang máy đi xuống.

Trong tiểu khu có sẵn máy phát điện, nhưng vì có Zombie tập kích, nên ban đêm không ai dám bật đèn, ban ngày không ai dám tạo tiếng động. Vì thế thang máy vẫn có nguồn điện đầy đủ để hoạt động.

Đinh ~ cửa thang máy mở ra, Diệp Man lập tức bước vào, nhấn nút đi xuống thẳng tầng hầm.

Đứng trong thang máy, nhìn đèn báo không ngừng chớp lên, tầng năm, tầng bốn, tầng ba,... tầng một... Sắp đến tầng hầm rồi, Diệp Man nắm chặt con dao trong tay, nhìn chằm chằm cửa thang máy, tập trung cảnh giác một trăm phần trăm.

Đinh ~

Cửa thang máy mở ra, bên ngoài không có con Zombie nào. Xem ra cô vẫn may chán. Diệp Man cẩn thận bước ra khỏi thang máy, đúng lúc đó một bóng đen mạnh mẽ lao tới, Diệp Man thét lên, đầu óc trống rỗng, theo phản xạ co giò chạy. Con Zombie đuổi sát phía sau, móng vuốt của nó lóe lên ánh sáng sắc lạnh.

Không được, không được tiếp tục thế này nữa!

Sao cô có thể bị nỗi sợ lấn át, chỉ biết chạy trốn một cách yếu đuối thế này cơ chứ?

Diệp Man chạy như điên trong tầng hầm, một tay vẫn nắm chặt dao gọt trái cây, một bên động viên bản thân, nếu ngay cả dũng khí để đánh Zombie cũng không có, thì sao có khả năng sống sót ở thời mạt thế, nơi Zombie ở khắp mọi nơi được? Dù có may mắn chạy thoát lần này, thì những lần sau chắc gì đã may mắn như vậy!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!