Chương 39: Thảo Luận

Editor: Fuurin

Tiếng xe chạy trở nên vô cùng to rõ trong không khí yên tĩnh xung quanh. Những con Zombie đang loạng choạng di chuyển trên đường không hẹn mà cùng xoay đầu sang nơi phát ra âm thanh, nhưng ngay sau đó liền giống như chưa nhìn thấy cái gì, để yên cho chiếc xe việt đã thoải mái một đường đi vào trong thôn.

"Dừng xe ở đây đi." Chọn một căn nhà nhìn qua tương đối sạch sẽ, A Hưng liền đỗ xe trước cửa.

Diệp Man mở cửa, xuống xe, Ân Việt thấy thế lập tức theo sát, sau đó cô thuận tay đóng cửa xe lại. "Các anh chờ trong xe, tôi đi trước nhìn thử xem trong nhà có Zombie hay không."

Đẩy cửa bước vào, bụi bặm xộc tới, Diệp Man một tay che mũi miệng một tay phẩy phẩy tản bớt bụi bặm xung quanh. Căn nhà rất nhỏ nhưng được cái lại có hai tầng rất độc đáo, trước cửa nhà có một cây lựu đã chết khô, đất đai vì thiếu nước mà trở nên nứt nẻ.

Trong phòng ngoại trừ bụi bặm do lâu ngày không có người ở ra thì nhìn qua cũng không có hư hao gì nhiều, vật dụng gia đình đều đầy đủ, ngay ngắn chỉnh tề, xem ra lúc Zombie đột kích đến đây thì người nhà này đã sớm trốn ra ngoài an toàn.

Diệp Man lắc đầu, dù cho có thể chạy khỏi nơi này, nhưng mà trên thế giới còn có nơi gọi là chân chính an toàn sao?

Xem xét hết từ trước ra sau, ngay cả các phòng đóng cửa cũng mở ra xem hết một lượt, Diệp Man xác định không hề có mối nguy hiểm nào thì mới yên tâm để Ân Việt đi gọi nhóm Lâm Uy vào nhà.

Sau một phen bận rộn quét tước căn nhà, mấy người bọn họ liền ngồi quanh chiếc bàn trong phòng khách. Diệp Man nghiêm túc nói cho mọi người nghe những gì cô đã nghe thấy, nhìn thấy và phán đoán được.

"Xem ra, trụ sở đó tuyệt đối không đơn giản." Lâm Uy trầm ngâm trong chốc lát, nói: "Dễ dàng thả cho cô vào trong như vậy, ngay cả lộ phí cũng không thu, nhìn qua rất giống bọn họ không quá để ý việc người sống có bị nhiễm bệnh hay không vậy. Điều này rất kỳ quái, chẳng lẽ bọn họ không sợ bị lây nhiễm sao, người sau khi nhiễm bệnh sẽ biến thành Zombie đi cắn xé người sống đó.

Điều này chỉ có thể nói lên hai khả năng, một là người phụ trách trụ sở hoặc nên nói là người xây nên trụ sở có tự tin tuyệt đối rằng bọn họ sẽ không bị lây nhiễm bệnh độc. Hai là bọn họ căn bản là có ý đồ khác, có lẽ, thứ bọn họ cần chính là người bị lây bệnh tiến vào trụ sở." Dừng một chút, nói tiếp: "Cá nhân tôi thiên về giả thiết thứ hai hơn."

"Nhưng như vậy thì có lợi gì cho bọn họ chứ?" Vết Đao gãi gãi đầu, vẫn chưa hiểu ra sao.

"Đây cũng là vấn đề mà tôi muốn làm rõ." Diệp Man tiếp lời.

"Hay là những người bị lây nhiễm đó có tác dụng gì cũng nên? Nếu thật sự là vậy, tại sao hắn không bắt Zombie về mà nghiên cứu ấy? Đầy đường ngoài kia toàn là Zombie, bắt vài con chắc chắn là rất dễ mà nhỉ?" A Hưng nói: "Cũng không phải chỉ có người bị lây nhiễm mới được phải không?"

Bỗng dưng có gì đó xẹt qua, Diệp Man bỗng nhiên nói: " Có lẽ thứ bọn họ cần chính là những người bị lây nhiễm vốn mang theo mầm bệnh nhưng lại không hoàn toàn biến thành Zombie chăng?" Vừa dứt lời, Diệp Man liền nghe những tiếng đồng ý lần lượt vang lên, cô nhìn Lâm Uy, Lâm Uy cũng khẽ mỉm cười, nhìn như đã gặp được người cùng chí hướng vậy, trong ánh mắt lộ vẻ khen ngợi.

"Nhưng mà," nghi vấn mới lại xuất hiện, Vết Đao nói: "Người bị lây nhiễm và Zombie thì khác nhau chỗ nào? Vì sao lại không phải là người bị lây nhiễm thì không được? Bọn hắn rồi cũng sẽ thành Zombie cả mà? Cũng không thể bị nhiễm bệnh rồi mà lại không sao, vẫn sinh sống như người bình thường được chứ?" Khó như lên trời nha."

Còn chưa dứt lời, hai cặp mắt đều nhìn về phía Vết Đao, ánh mắt nóng rực khiến hắn nổi da gà.

"Mấy, mấy người sao lại dùng ánh mắt đó nhìn tôi chứ?" Vết Đao không nhịn được mà dịch mông ngồi sang ghế khác, vẻ mặt hoảng sợ: "Tôi nói cho mấy người biết, tuy rằng bây giờ phụ nữ ít đi, nhưng tôi sẽ không vì vậy mà từ thẳng biến thành cong đâu nha! Tôi không có bất kỳ hứng thú gì với mấy người hết..."

Mấy vạch đen đồng loạt chảy xuống, Lâm Uy mặt mũi tối sầm tát một cái lên trán hắn: "Trong cái đầu của cậu chứa ba cái thứ tầm bậy tầm bạ gì vậy hả! Vừa định khen cậu hôm nay biến thân thành vua sự thật, có tiến bộ, nhìn xem cậu nói linh tinh cái gì kìa!" A Hưng thì không nói gì, nhưng cũng đánh giá Vết Đao từ trên xuống dưới một phen, mắt hơi nhướng, ý khinh thường trong đó không cần nói cũng biết.

"Vua sự thật cái gì á?" Vết Đao ngốc nghếch sờ sờ đầu.

Lâm Uy không có trả lời câu hỏi của Vết Đao, ánh mắt có chút suy nghĩ chuyển hướng sang Diệp Man nãy giờ vẫn im lặng không biết đang nghĩ điều gì, ý dò hỏi trong mắt rất rõ ràng.

"Không cần nhìn nữa, giống như anh nghĩ đó." Diệp Man không cần Lâm Uy hỏi ra miệng, liền nói luôn: "Chẳng lẽ, Vết Đao cũng đã từng bị lây nhiễm sao?" Từ thái độ nãy giờ của bọn họ, không khó mà phát hiện chuyện này.

Lâm Uy gật gật đầu, nói ra toàn bộ: "Từ khi Vết Đao bị lây nhiễm mà không biến thành Zombie, sau đó hình thành kháng thể, thì hình như liền trở nên không giống trước, cô có lẽ cũng nhận thấy đúng không. Bây giờ Vết Đao mạnh như trâu, hơn nữa còn cứng chắc như tường đồng vách sắt, đao kiếm bình thường căn bản sẽ không gây tổn thương được, về phần súng, thì tôi không muốn thử."

"Tôi từng bị Zombie cắn, sau khi bị cắn thì có năng lực kì dị, là về phương diện tinh thần, tôi gọi đó là dị năng." Diệp Man cũng không giấu diếm, nói: "Tôi có thể giao lưu với Zombie, trong mắt bọn chúng tôi và Ân Việt đều là đồng loại. Zombie đều là những đứa trẻ rất ngây thơ, tôi chỉ cần bảo chúng nó nơi này không có đồ ăn, chúng nó liền sẽ không tới đây."

Zombie = đứa trẻ ngây thơ ? !

Vết Đao vừa định tỏ vẻ ngạc nhiên hâm mộ với dị năng của Diệp Man, nghe thấy câu nói, thiếu chút đập bàn ngay tại chỗ, ngụm nước vừa định nuốt xuống xém chút là phun lên mặt cô! Mẹ nó, cái gì mà đứa trẻ ngây thơ chứ, Zombie mà ngây thơ á? Nói giỡn chắc, đùa chắc? !

Lâm Uy cười khổ, thật sự không dám gật bừa hai từ "ngây thơ" này. Nhưng sự cố chấp và cuồng nhiệt của Zombie đối với đồ ăn lại là thật, không biết tại sao chúng nó lại có khẩu vị lớn như vậy, giống như một cái động không đáy, ăn thế nào cũng không lấp đầy nổi.

"Tình huống hiện tại đã rất rõ ràng, lộ phí của trụ sở đó rộng rãi như vậy, mục đích căn bản chính là những người bị lây nhiễm nhưng không biến thành Zombie, mà ngược lại còn có dị năng kia. Tôi nghi ngờ người đứng đằng sau những trụ sở này từ đầu đã biết rõ trong số những người bị lây nhiễm sẽ có một bộ phận người trải qua sự cải tạo của bệnh độc, cơ thể phát triển theo chiều hướng tốt, có được đủ loại năng lực kỳ diệu!

Nhưng rất hiển nhiên, những người này chiếm tỉ lệ rất ít, có điều bọn họ muốn những người đó đến cùng là để làm gì chứ?" Lâm Uy phân tích, "Theo đạo lý, dù có dị năng đi nữa, thì cũng chưa chắc có bao nhiêu tác dụng, quan trọng hơn là hắn tất nhiên cũng có khả năng mời chào được bọn họ cơ mà."

"Có lẽ mục đích của bọn hắn không phải là mời chào thì sao?" Diệp Man hỏi ngược lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!