Chương 37: Dị Biến

Editor: Fuurin

*Ed: dạo này bận quá thành ra thất thường, xin lỗi các tình yêu rất nhiều :((((((((

Sáng sớm tinh mơ, mọi người ăn qua loa bữa sáng rồi bàn bạc chuyện rời khỏi thị trấn này.

Diệp Man nhíu mày nhìn số vật tư trong sân nhỏ. Người muốn đi thì rất đơn giản, Diệp Man có thể dùng dị năng của mình lặng lẽ truyền tin cho nhóm Zombie, ám hiệu cho chúng rằng hai người Lâm Uy và Vết Đao là đồng loại, về phần vật từ thì không dễ dàng như vậy. Làng quê vốn không được như thành thị, nơi mà đâu đâu cũng có xe hơi bị bỏ lại, mà ở đây dù có thì phần lớn đều đã bị hư hại nghiêm trọng, căn bản không thể chạy. Đó là vấn đề khó khăn nhất trong chuyện vật tư.

Vốn Diệp Man có thể giả vờ chừa lại một phần thức ăn, sau đó thừa dịp hai người Lâm Uy không chú ý thì vòng lại đem chúng bỏ vào không gian, chỉ là bây giờ không gian đang trong thời gian thăng cấp, phương pháp này căn bản không thực hiện được.

Cuối cùng vì cái cớ phải tìm một chiếc xe phù hợp để chở vật tư, bọn họ thống nhất ở lại thêm một ngày, dù sao vật tư chính là trụ cột của sinh tồn, đã tới tay đâu có thể dẽ dàng bỏ lại, trừ khi là trong thời khắc sinh tử.

Sau khi ăn sáng, Ân Việt theo Vết Đao ra ngoài tìm xe, bọn họ đã bàn bạc xong rằng chỉ dùng thời gian một ngày để tìm, đến tối dù có xe hay không họ cũng nhất định sẽ xuất phát, chờ càng lâu thì càng nguy hiểm, thật sự phải đi thì cũng chỉ có thể lựa những thứ thức ăn dài hạn, về phần còn lại thì sẽ bỏ, chẳng còn cách nào nữa.

Lâm uy và Vết Đao chào Diệp Man, quyết định ra ngoài dò đường, chuẩn bị công tác di chuyển. Vốn là Vết Đao muốn ở lại bảo vệ Diệp Man, nhưng cô từ chối, hơn nữa bộ dạng của Ân Việt cũng thờ ơ như không, Vết Đao nghĩ đại ca đã không thấy Diệp Man cần có người bảo vệ, vậy hắn cần gì phải gấp. Từ khi mạt thế bùng nổ tới nay đã gần một năm, người phụ nữ có thể sống tới mạnh khỏe hồng hào như vậy tất nhiên sẽ không mảnh mai đến nỗi cần phải có người bảo vệ mới được.

Điểm này khiến Vết Đao rất bội phục Diệp Man, một thiên kim tiểu thư nhà giàu được bao bọc hết sức kĩ càng mà có thể dũng cảm sống sót, hơn nữa còn sống tốt hơn so với nhiều người, quả thực là kỳ tích.

Rất nhanh sau đó, căn nhà chỉ còn lại mỗi mình Diệp Man, cô nhắm mắt lại, thả ra sóng điện não đặc biệt của mình, bây giờ tinh thần lực của cô còn chưa cao, phạm vi ảnh hưởng chỉ được khoảng năm trăm mét, tuy không thể truyền đi xa, nhưng tốt xấu gì cũng có thể giúp được chút.

Sau khi làm xong, Diệp Man ỉu xìu ngồi trên ghế, mồ hôi lạnh trên trán chảy ròng ròng, mặt cũng trở nên tái nhợt, bây giờ việc sử dụng tinh thần lực với cô vẫn còn hơi quá sức.

Nghỉ ngơi một lát chờ hết cảm giác mệt mỏi, Diệp Man nhìn đồng hồ, chín rưỡi rồi, lát nữa nhóm Ân Việt chắc sẽ trở lại. Nghĩ một lúc, có lẽ cô nên xuống bếp nấu ít thức ăn nóng sốt chứ nhỉ? Khoảng thời gian này mọi người hầu như chưa lúc nào được ăn cơm canh nóng, cứ thế mãi thì thân thể sẽ không chịu nổi.

Đang nghĩ ngợi thì một tiếng rầm thật lớn vang lên, cửa chính căn nhà bị đạp văng ra, Ân Việt thở hổn hển chạy tới, kéo lại Diệp Man vì bất ngờ nên chạy ra xem.

"Ân Việt, xảy ra chuyện gì vậy?"

Diệp Man bị bất ngờ, cả người nháy mắt được Ân Việt ôm vào ngực, tiềng tim đập dồn dập vang lên bên tai cô, dường như chỉ phút sau nó sẽ nhảy ra khỏi lồng ngực vậy. Hơn nữa biểu cảm của Ân Việt rất gấp gáp, bước chân chạy không hề dừng lại, quả thật chỉ có thể dùng từ chạy trối chết để hình dung.

"Man Man, có nguy hiểm..." giọng nói đứt quãng của Ân Việt vang lên trong đầu, Diệp Man ngây người, có nguy hiểm ư? Đây là lần đầu tiên cô nghe được hai chữ này từ miệng Ân Việt, tuy Zombie đang không ngừng tiến hóa, nhưng đối với Diệp Man mà nói thì cũng chưa thật sự nguy hiểm lắm. Vậy mà lúc này đây, Ân Việt lại thất thố ôm cô chạy như điên, Diệp Man thật sự không thể tưởng tượng nổi từ bao giờ mà Zombie lại trở nên lợi hại đến mức khiến cho Ân Việt kinh hãi đến độ không đánh đã chạy như vậy?

"Grào..." Tiếng gào hỗn loạn của Zombie từ phía xa xa truyền tới, Diệp Man nhìn sang liền giật mình. Chỉ thấy Zombie cuồn cuộn như thủy triều chạy như điên về chỗ này, nếu chỉ như vậy thì vẫn chưa đủ để khiến cô sợ, cái chính là trong đầu cô lúc này nhận được vô số cảm xúc sợ hãi, khiến cho đầu cô muốn phát điên!

Zombie sống mà như đã chết, không biết mệt mỏi mà cũng cảm thấy sợ hãi ư?! Đến cùng là thứ gì có thể khiến đám Zombie trước nay luôn tung hoành ngang dọc bây giờ lại phải chật vật chạy trốn lung tung và không dám chống cự như vậy?

Lòng Diệp Man phút chốc trở nên băng giá, mạt thế này còn đáng sợ hơn những gì cô nghĩ nhiều!

Một lát sau, bóng dáng hai người Lâm Uy và Vết Đao luồn lách như điện giữa đám Zombie xuất hiện trong tầm mắt bọn họ. Trừ hai người ra còn có thêm vài kẻ sống sót lạ mặt khác nữa, nếu là lúc trước, Diệp Man căn bản không thể tưởng tượng nổi, rằng sẽ có ngày Zombie vốn cuồng nhiệt truy đuổi con người làm thức ăn lại coi người sống như không khí giống bây giờ, chúng chỉ lầm lũi tự mình bỏ chạy!

"Khoan nói gì hết." Lâm Uy nhìn vẻ mặt đầy kinh ngạc của Diệp Man, nói to: "Trước tiên rời khỏi đây đã rồi hẵng nói." Nói xong anh ta thở hồng hộc, mò hôi lăn dài trên má rồi nhỏ tong tỏng xuống đất.

Diệp Man gật gật đầu, lông mày nhíu lại.

Ầm ——

Một bóng đen xẹt qua bầu trời âm u, vọt tới đây như tên bắn, chỉ nghe một tiếng ầm, một vật thể màu đen cao chừng hai mét đột ngột xuất hiện trước mặt họ. Tám cái chân cũng màu đen cong lên.

Diệp Man chăm chú nhìn, đó chính là một con nhện đen khổng lồ đang nằm chình ình giữa đường!

Nhện đen kẽo kẹt đóng ra khép lại hai cái răng nanh đen thùi xấu xí, lông tơ mịn màng nhưng sắc bén nhọn hoắt trải khắp cơ thể nó, đen bóng cứng chắc như kim loại. Két, con nhện ngẩng đầu phát ra tiếng kêu to, trong chốc lát bốn phía liền truyền tới tiếng bò xào xạc của những con vật nhỏ, chỉ chớp mắt, những con nhện con to bằng nắm tay xuất hiện từ mọi hướng, bao vây lấy bầy Zombie.

Cùng lúc đó, Ân Việt đột ngột dừng bước, giơ cánh tay ra ôm lấy Diệp Man vào lòng che chở.

"Chết tiệt! Sao tốc độ của nó lại nhanh như vậy chứ?!" Vết Đao phun nước bọt, sắc mặt cực kỳ khó coi.

Con đường phía trước đã bị chặn, bốn phía thì bị bao vây, bầy Zombie đồng loạt thét lên, cặp mắt đỏ lòm hung tợn nhìn chằm vào bầy nhện. Tuy cặp mắt chúng nó trông rất hung ác, nhưng Diệp Man lại cảm nhận rất rõ ràng những cảm xúc rối ren, hoảng sợ, e ngại, ra vẻ phô trương thanh thế mà chúng truyền vào não cô...

Kẽo kẹt kẽo kẹt... Con nhện bỗng nhiên dùng một tư thế kỳ quái mà xoay ngoắt đầu lại ba trăm sáu mươi độ, mà sau những tiếng răng rắc, đầu nó bỗng dưng nở xòe ra như một bông hoa, một cái đầu có làn da màu than chì, mặt mũi tươi sáng, từ trong đó nhô ra.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!