Editor: Fuurin
*Ed: Xin lỗi vì đã vắng mặt hai tuần nay :((( mình đã bị bệnh và cảm thấy hơi stress trong khoảng thời gian vừa qua nên đã bỏ bê và không muốn làm bất cứ việc gì cả, mình thấy không có động lực, chán nản không muốn đụng vào máy. Nhưng bây giờ mình đã thấy khá hơn và bắt đầu quay về với công việc, mình sẽ trả nợ dần dần nhé. Xin lỗi rất nhiều vì đã khiến các bạn phải đợi lâu mà không hề báo trước, và cám ơn các bạn dù vậy nhưng vẫn theo dõi và ủng hộ truyện rất nhiều.
Nhờ đó mà mình lấy lại năng lượng quay lại và tiếp tục edit. Love all <3
"Diệp Man, cô biết không, đại ca đã thích cô chín năm rồi?"
Lâm Uy nhìn Diệp Man đang ngạc nhiên tới ngớ người, nhớ lại khi hắn mới gặp cô lần đầu tiên, Diệp Man cùng lắm chỉ mới mười lăm tuổi, chính là tuổi còn đi học cấp hai, mặc một cái váy công chúa màu trắng, khuôn mặt đẹp đẽ, khí chất lạnh lùng khiến cô trông như một cô công chúa thanh lịch và cao quý vậy, khiến người ta không dám tiếp cận. Thật sự, nhờ gia cảnh ưu việt, hơn nữa còn có uy danh hiển hách của cha Hàn Nguyên trong hai giới hắc đạo bạch đạo, được ông che chở cẩn thận dù cô chỉ là con vợ kế, nên cô có thể tính là công chúa chân chính.
Lâm Uy không có cách nào hiểu được, làm sao mà Ân Việt lại thích một thiên kim nhà giàu lạnh lùng tự cao xa cách mọi người như vậy, nhưng là Ân Việt lại thích Diệp Man, hơn nữa còn thích tới tận chín năm.
Ân Việt có thể nói là một con Hắc Mã, từ khi xuất đạo năm mười bốn tuổi, dựa vào tác phong tàn nhẫn, thủ đoạn làm việc nhanh gọn dứt khoát, mang theo một đám anh em vào sinh ra tử tay không tạo nên một vùng trời đất, bảy năm sau trở thành đại ca không ai dám chọc vào. Nhưng trừ bọn họ ra, không một ai biết được, nhân vật tàn nhẫn có tiếng này lại có một góc mềm mại, thâm tình như nước, trốn trong bóng tối bảo vệ một cô gái trọn vẹn chín năm, hắn đã giành toàn bộ quãng thời gian nhiệt huyết nhất của một người đàn ông, vì cô chắn đi tất cả những dơ bẩn đen tối, sóng gió không thể lộ ra dưới ánh mặt trời, không oán than, không hối hận.
Ân Việt nói, bảo vệ Diệp Man là lời hứa mà hắn đã hứa hẹn lúc còn nhỏ.
Lâm Uy không cách nào có thể tưởng tượng, đến tột cùng phải là cuộc gặp gỡ khắc cốt ghi tâm đến mức nào, mới có thể khiến cho người đàn ông thông minh tàn nhẫn như sói hoang kia tình nguyện ẩn núp phía sau, che gió che mưa cho một cô gái bình thường, mà vẫn cảm thấy ngọt ngào như mật?
Ân Việt đem toàn bộ thời thiếu niên thuần túy của mình trao cho Diệp Man, bảo vệ cô trong lúc cô hoàn toàn không biết, tận chín năm.
Ngay lúc Lâm Uy cho rằng cả đời này Ân Việt đều sẽ phải ở trong bóng tối mà bảo vệ ai kia cả đời, thì tai họa bỗng nhiên giáng xuống, bệnh độc T bùng nổ, con người bị lây nhiễm biến thành Zombie, không ngừng đi tấn công người sống, thành phố A nơi Diệp Man sinh sống chính là thành phố bị lây nhiễm nghiêm trọng nhất, sáu mươi phần trăm người dân trong thành phố đều trở thành Zombie, hơn nữa tỉ lệ này còn đang ngày một tăng.
Những người sống sót trong thành phố điên cuồng muốn thoát khỏi chốn địa ngục đó, nhưng lại bị vô số Zombie gặm cắn biến thành đồng loại của chúng nó, hoặc là thức ăn. Tron thời khắc sống chết, điều đầu tiên mà Ân Việt nghĩ đến không phải là làm thế nào thoát khỏi thành phố này, mà là... an toàn của Diệp Man.
"Diệp Man, cô có biết không, đại ca bị lây nhiễm, trở thành Zombie hoàn toàn đều là vì cô đó?"
Lâm Uy nhắm mắt lại, trong lòng bỗng nổi lên đau đớn, nó cuộn trào mãnh liệt, bỗng chốc bao phủ lấy hắn, thấy Ân Việt nhìn chằm chằm vẻ mặt tối tăm của hắn, rồi vẻ luống cuồng mờ mịt của Diệp Man, khiến cho hắn cảm thấy tức giận.
"Ngày đó, đại ca nghe được tin tức sẽ phong tỏa thành phố vào ba ngày sau, lập tức đứng ngồi không yên, hắn vừa tắt radio là định chạy ngay ra ngoài tìm cô. Thế nhưng lúc đó vẫn là ban ngày ban mặt, trên đường toàn là Zombie, đập vào mắt là tốp ba tốp năm chúng nó vật vờ quanh các ngã tư đường, hoặc vây quanh xác người trong các cửa hiệu mà cắn xé. Đại ca chẳng có chút chuẩn bị gì, cứ đi như vậy khác nào đi vào chỗ chết, cả đám chúng tôi xúm vào khuyên cả nửa ngày, đại ca đều không nghe lọt tai, nhất quyết xách súng ra đi." Lâm Uy nhìn Diệp Man, ánh mắt phức tạo: "Cả bọn chúng tôi không còn cách nào, đành phải liều cùng đi với anh ấy."
"Diệp Man, nơi bọn tôi lẩn trốn cách tiểu khu cô ở chừng ba con đường, trên đường toàn là Zombie, còn có những chiếc xe bị bỏ lại của những người chạy trốn khiến toàn bộ con đường đều bị tắc nghẽn cả nước cũng không lọt, nhìn thấy Zombie vẫn còn không ngừng túa ra, đại ca dứt khoát bỏ xe, mang theo bọn tôi chạy mấy ngàn mét, đến được dưới lầu chỗ cô ở."
"Chỗ này đều là nhà dân, mọi người sống đều đã biến thành Zombie, đám Zombie đó cứ vòng vòng lượn lờ quanh tiểu khu, thỉnh thoảng có vài kẻ may mắn sống sót định trốn ra từ hành lang đều bị chúng đồng loạt nhào đến xé xác thành từng mảnh. Đại ca nhìn Zombie chật kín trong phạm vi tiểu khu, khuôn mặt anh ấy tuy rằng lạnh lùng không nhìn ra được biểu cảm gì, nhưng bọn tôi đều có thể cảm nhận được trong lòng anh ấy đã cấp bách đến thế nào."
"Đại ca bất chấp tất cả cầm súng lên bắt đầu bắn, đám Zombie nghe thấy tiếng súng thì đồng loạt chạy tới, tình huống lúc đó thật sự rất nguy cấp, các anh em đều bị Zombie ngăn cản, mà ở phía xa vẫn còn có Zombie đang không ngừng chạy tới. Đại ca giết đến đỏ mắt, trong lòng anh ấy nhớ cô, căn bản chẳng còn quan tâm đến bản thân mình nữa..."
Lâm uy nhắm mắt lại, từng cảnh từng cảnh trong quá khứ hiện lên trong đầu, giọng nói khàn khàn khô khốc, "Vào lúc này, có một con Zombie từ bên cạnh lao ra, khi nó sắp cắn vào Vết Đao, thì đại ca nhanh tay đẩy cậu ấy một cái, cuối cùng người bị Zombie cắn liền biến thành anh ấy..." Lâm Uy dừng một chút, nhìn Diệp Man từ kinh ngạc rồi ngơ ngác nhìn sang Ân Việt, vẻ mặt cô bây giờ phức tạp tới mức khó có thể hình dung bằng từ ngữ, giờ phút này, cô không biết nên dùng biểu cảm gì để đối diện với Ân Việt, Lâm Uy nhìn cô, nở nụ cười khổ: "Đại ca sợ chúng tôi bị liên lụy, liều chết đuổi chúng tôi đi... Tôi vĩnh viễn cũng không thể quên, khoảnh khắc trước khi anh ấy bị bầy Zombie bao phủ, đôi mắt anh ấy vẫn luôn nhìn lên khu nhà đó, đúng chỗ cửa sổ phòng cô, trong lòng anh ấy không bỏ được cô..."
"Diệp Man, cô biết không, khi tôi nhìn thấy đại ca lần nữa, anh ấy đã biến thành Zombie." Lâm Uy nhìn thẳng vào Diệp Man, trong mắt có ánh nước: "Đại ca đã không còn là người nữa, nhiều nhất chỉ có thể được xem là một người chết, trong đám Zombie, anh ấy là kẻ có thực lực mạnh nhất, linh hoạt nhất, ta nghĩ khi chết đi sẽ có thể lại trở thành đàn em của đại ca, nhưng thật sự là cuộc đời quá khó đoán."
"Diệp Man, chắc là cô vĩnh viễn cũng sẽ không biết, cô quan trọng với đại ca đến mức nào, chẳng qua Vết Đao chỉ hô lên hai tiếng "Diệp Man" mà thôi, đại ca liền sửng sốt, cho dù đã thành Zombie, trong tiềm thức anh ấy vẫn cứ nhớ cô như trước."
"Cô nói xem, Diệp Man, cô đã làm gì, để đại ca yêu cô đến vậy? Yên đến nỗi hai tiếng "Diệp Man" khảm sâu sâu vào xương tủy, cho đến khi sinh mạng kết thúc vẫn cứ sáng chói như cũ?"
"Diệp Man, tôi biết tôi không có quyền can thiệp đến hành vi của cô, nhưng xin cô đừng coi anh ấy như một... con thú cưng, có cũng được mà không có cũng chẳng sao. Dù anh ấy có thành Zombie, anh ấy vẫn là đại ca của bọn tôi, xin cô hãy đối xử với anh ấy bằng tâm tính bình đẳng." Lâm Uy trịnh trọng nhìn Diệp Man, "Nếu không, chúng tôi tuyệt đối sẽ không tha cho cô đâu."
*****
Nửa đêm, cuối cùng bầy Zombie cũng cam chịu từ bỏ việc tìm kiếm, tiếng gào thét liên tục cả ngày dần dần lắng xuống. Bóng đêm đậm đặc, tiếng gió phần phật, không khí mát mẻ, khiến đêm khuya càng thêm vắng lặng.
Diệp Man dựa vào giường, ánh mắt vô định nhìn xuyên qua màn đêm dày đặc.
Thú cưng ư...
Lời Lâm Uy nói cứ luôn văng vẳng trong đầu như bóng đè, không phai mờ đi được. Từ trước tới nay, Diệp Man chưa từng nghĩ tới trên đời này sẽ có một người lặng lẽ yêu cô tận chín nắm, thời gian chín năm nói dài cũng không quá dài, mà nói ngắn thì cũng không phải là ngắn, dù là đôi bên cùng yêu nhau vẫn còn có cái dớp bảy năm, thì làm thế nào mà Ân Việt có thể kiên trì đem quãng thời gian huy hoàng nhất của mình dành cho cô như vậy chứ, cô càng không biết rằng mình có gì xứng đáng để hắn vì cô mà trả giá nhiều đến vậy... Diệp Man cúi đầu, trong lòng không thể bình lặng nổi.
Ký ức thuở nhỏ đã bị quên lãng từ lâu, chẳng còn chút ấn tượng nào, sau khi nghe Lâm Uy kể rõ từng chuyện từng chuyện, Diệp Man không biết mình nên dùng tâm thế gì để đối mặt với Ân Việt nữa.
Nói không kinh ngạc không cảm động không vui mừng là giả, nhưng mà trừ những cái đó ra, thì trong lòng Diệp Man thật sự không biết nên làm sao, thậm chí sau khi nghe xong cô còn không biết, tương lai nên cùng chung sống như thế nào với Ân Việt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!