Chương 35: Gặp Lại

Editor: Fuurin

*Ed: Chân tướng dần dần được hé lộ :)))) 

Đám hỗn loạn bên ngoài cửa vẫn còn tiếp tục, dưới ánh mắt kinh ngạc của Lâm Uy và A Hưng, Vết Đao xung phong nhận việc tiến lên dùng một tay nhấc cái kệ hàng mà lúc nãy hai người phải hợp lực lắm mới có thể miễn cưỡng di chuyển được tới cửa.

Lâm Uy nhìn chằm chằm trước ngưỡng cửa, hai con Zombie đang chận ngay cửa đấm đá lẫn lộn với nhau, nhằm không cho những Zombie khác nhìn trộm đồ ăn bên trong, nguyên nhân của trận đánh này vốn là do con Zombie bị đánh rụng răng khơi mào, đến giờ đã thăng cấp thành chiến tranh bảo vệ đồ ăn rồi. Những con Zombie bình thường thì bất mãn gào thét, cũng rục rịch muốn phá cửa vào nhưng vẫn sợ hai tên mạnh mẽ kia nên phải lui về sau chút tạo thành một vòng vây nho nhỏ.

"Nhân dịp này," Lâm Uy nhạy bén phát hiện đám Zombie xuất hiện sơ hở, vẫy tay, nói: "Chạy mau." Cả giá hàng nặng nề bị Vết Đao liệng thẳng vào bầy Zombie, đồng thời ba bóng dáng nhanh chóng lao ra khỏi siêu thị, tốc độ nhanh đến nỗi đám Zombie đông đúc trở tay không kịp.

"Graò..." Tiếng gào thét liên tiếp vang lên, bầy Zombie nhìn thấy thức ăn thoát ra ngay trước mắt mình, không hẹn mà cùng đuổi theo, không kẻ nào cam chịu tụt lại, ngươi đẩy ta gạt, hiện trường nhất thời trở nên mất khống chế, loạn hết cả lên.

"Cơ hội tốt đấy!" Mấy người nhìn nhau gật đầu, sau đó tách ra ba hướng chạy như điên.

****

Chạng vạng tối, một tiếng gào cắt qua làng quê yên tĩnh, vô số Zombie đang lê bước không mục đích trên đường vì tiếng thét này mà rối cả lên, không hẹn mà cùng chia làm ba hướng đuổi theo.

Trong ngôi nhà kia, con Zombie áo quần rách rưới đột nhiên ném bao vật tư đầy ụp xuống đất, vội vàng xoay người, nhanh như chớp biến mất tăm.

Diệp Man nhắm mắt lại, dao động hỗn độn truyền tới khiến tinh thần vốn đã cạn kiệt của cô càng đau thậm tệ, cảm giác muốn hôn mê truyền tới khiến Diệp Man lảo đảo, Ân Việt nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy cô, thuận thế ôm cô vào ngực, đôi mắt đỏ trong veo như nước nhìn cô đầy lo lắng.

"Man Man, Man Man sao vậy..."

Sắc mặt Diệp Man cực kỳ tái nhợt, tinh thần sức lực vốn đã cạn kiệt nay lại bị ép phải tiếp thu một lượng lớn suy nghĩ hưng phấn, tức giận hoặc cáu bẳn tới từ bầy Zombie đông đảo khiến trong đầu cô như có vô số ong mật đang vo ve ầm ĩ, Diệp Man cảm thấy đầu mình sắp bị tiếng ồn làm cho vỡ mất, năng lực chết tiệt này lại còn không thể lựa chọn có tiếp thu tin tức truyền tới hay không nữa chứ! Diệp Man cười khổ, nói qua loa: "Tôi không sao."

Nói xong liền chống tay vào người Ân Việt đứng vững, "Hình như đám Zombie đó phát hiện ra tung tích người sống, chúng ta qua đó nhìn xem sao."

Ân Việt tất nhiên là đồng ý, nhưng hắn vẫn rất lo cho Diệp Man, sợ sơ ý cô liền té xỉu, nên ôm chặt lấy cô, để cô tựa đầu vào vai mình, cả trọng lượng cơ thể cô đều dựa lên người hắn, nửa dìu nửa ôm cô ra ngoài.

Khi đuổi theo đám Zombie đang vừa đánh nhau vừa truy đuổi người sống đến ngã tư đường, thì nơi đó đã chẳng còn ai. Mấy cái biển báo cạnh đó cong cong vẹo vẹo trong gió, trên mặt đất là xương trắng bị dẫm đạp tán loạn nhìn mà khiếp đảm, vệt máu nâu đỏ đã khô lốm đốm tràn ngập cả đường, vô cùng thê lương.

Trong lòng Diệp Man tràn đầy chua xót.

Xa xa , một bóng dáng linh hoạt từ trong nhà dân vèo một tiếng chui ra, Diệp Man chăm chú nhìn lại, ... là người sống. Bước chân của người tới hơi dừng lại, Diệp Man chưa kịp phản ứng, thì hắn đã thốt ra một câu bằng giọng không thể tin nổi, như một quả bom nặng ký chợt nổ tung: "Đại ca? !"

"Diệp Man? Đại ca?" Gần như cùng lúc, cũng có hai bóng dáng từ đằng xa chạy tới, ba người ngơ ngác nhìn nhau, giật mình đứng yên tại chỗ như bị sét đánh!

Đôi mắt màu đỏ tươi như máu và làn da màu xám chính là minh chứng rõ ràng nhất cho thân phận bây giờ của Ân Việt

- Zombie. Nhưng bọn họ thấy cái gì kia! Đại ca tuy đã biến thành Zombie nhưng lại ôm Diệp Man thật chặt, vẻ mặt vô cùng dịu dàng, không có một chút gì nanh ác. Càng quỷ dị hơn là, khi nhìn thấy bọn hắn, đại ca cũng không có biểu hiện ra sự thèm thuồng khi thấy thịt người tươi như những con Zombie bình thường khác! Ông trời ơi, chẳng lẽ thời thế đã thay đổi nữa rồi sao?

Ân Việt mẫn cảm áp đầu Diệp Man vào trong vòng tay ấm áp của mình, dùng tư thế bảo vệ cảnh giác trừng mắt nhìn ba người vừa xuất hiện, cổ họng phát ra tiếng ừng ực đầy địch ý, móng tay lập tức dài ra từ đầu ngón tay, bén nhọn như lưỡi dao, lóe ra ánh sáng sắc lạnh nhưng lại rất cẩn thận không làm tổn thương tới Diệp Man. Mấy người Lâm Uy không hề nghi ngờ rằng nếu lúc này bọn họ mà có nhúc nhích một chút, thì Ân Việt sẽ không do dự mà hung hăng dùng móng vuốt đâm lủng ruột họ luôn!

A Hưng gãi cổ, nói thầm: "Chẳng lẽ sức mạnh tình yêu lại vĩ đại đến vậy? Cho dù có biến thành Zombie, đại ca cũng sẽ theo bản năng mà bảo vệ người trong lòng mình?"

Vết Đao tiến lên một bước, Ân Việt lập tức gào thét mang ý cảnh cáo, hắn cảm giác được trong ba người thì sức chiến đấu của Vết Đao là mạnh nhất. Vết Đao thấy vậy phẫn nộ mắng thầm trọng sắc khinh bạn, cuối cùng không cam lòng mà lùi về sau, sau đó thử gọi: "Lão đại?"

Thấy bọn họ đã cách một khoảng an toàn rồi, Ân Việt mới hơi dịu sắc mặt một chút, chỉ lo nhìn Diệp Man trong ngực mình, trực tiếp coi như không nhìn thấy mấy người luôn.

Vết Đao như đá phải cục đá, trong lòng đã sớm lôi cái tên Ân Việt có bồ quên bạn ra dùng Thập Đại Mãn Thanh khổ hình tra tấn mấy vòng.

Diệp Man khó khăn đẩy cánh tay đang ấn đầu mình của Ân Việt ra, vì hơi bị ngộp nên trên mặt cũng có chút đỏ ửng nhàn nhạt, cô nhìn một lượt mấy người, nói: "Kiếm nhà vào đã rồi hẵng nói." Cô cảm giác được đám Zombie sắp đuổi tới chỗ này rồi.

"Không chịu không chịu đâu, Man Man, tôi không thích mấy tên đó..." Bọn hắn cứ nhìn Man Man hoài, nhìn gì mà nhìn chứ, Man Man là của ta!

Ân Việt nhỏ giọng kêu, tỏ vẻ không đồng ý, Diệp Man an ủi vỗ vỗ vai hắn, "Ngoan nào, chúng tôi có quen nhau, bọn họ không có địch ý gì đâu." Chí ít là không có địch ý với hai người họ.

Diệp Man cũng đã mở lời, Ân Việt có không vui đi nữa thì cũng chỉ có thể từ bỏ, nhân dịp Diệp Man không chú ý thì hung tợn trừng mắt uy hiếp cả ba người, làm sao hắn biết bọn họ chú ý là hắn hay là Diệp Man, hoặc là cảnh tượng một người một Zombie có thể chung sống hòa bình với nhau chứ, phải đề phòng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!