Editor: Fuurin
(*Ed: Trong đây có một đoạn chống chỉ định vừa ăn vừa đọc, các nàng cẩn thận :)))) Klq, tớ lúc đó vừa edit vừa ăn đó, ghê quá cơ :)))))))) )
Zombie tới nhanh mà đi cũng nhanh, tản ra xung quanh hệt như thủy triều, chỉ một lát sau đường đã thông thoáng.
Diệp Man vỗ vỗ bụi trên người, cười khổ nhìn từng vệt máu loang lổ khắp bộ đồ thể thao, đồ vừa mới thay buổi sáng giờ đã hỏng. Nhưng mà tốt xấu gì cũng có thể xác định được một chuyện, đó là với thể chất của cô bây giờ, Zombie đối với cô là vô hại. Tuy rằng không biết vì sao, nhưng bây giờ hình như chúng đã coi cô là đồng loại của chúng.
Diệp Man nhìn ra xa, nơi này cách mục tiêu của cô chỉ còn chưa tới mấy trăm mét, nếu lái xe tới, thì tiếng động phát ra từ xe không biết sẽ còn thu hút thêm bao nhiêu Zombie bao vây hai người nữa, không bằng cất xe vào không gian, sau đó tự mình đi bộ tới đó. Dù sao thì lộ trình cũng không xa, hơn nữa mùi vị khi bị chồng lên người quả thật là khó chịu hết sức, nhất là bị áp ở dưới chót, tới giờ mà ngực cô vẫn còn đau đây này.
Tụi Zombie đáng ghét!
Nghĩ là làm, Diệp Man nhanh chóng thu xe vào không gian, sóng vai với Ân Việt đi tới thị trấn.
Tiến vào thị trấn, Zombie lắc lư giữa phố rõ ràng tăng lên rất nhiều, từ xa nhìn lại trông như một bầy kiến chi chít trong khung cảnh vắng lặng. Thỉnh thoảng có vài con Zombie đơn độc nhìn thấy hình dáng bọn họ không giống chúng nó, liền vội vã lao tới, nhưng đuổi tới rồi thì lại nghệt ra nhìn chằm chằm hai người, sau khi xác định được điều gì đó, dường như chẳng còn hứng thú gì với họ nữa liền nhích ra, đa số còn lại thì coi như không thấy họ, ngay cả một ánh mắt cũng lười bố thí cho hai người.
"Hãy đi tới nhà dân tìm hạt giống trước, anh tìm bên trái tôi bên phải, một giờ sau tập họp ở đây nha." Diệp Man nhìn nhìn những căn nhà hai bên đường, nhiều nhà như vậy mà cứ tìm từng căn một, không biết đến lúc nào mới xong, vậy thì cứ trực tiếp chia làm hai đường, sẽ đỡ được phần nào.
Ân Việt rõ ràng không đồng ý với ý kiến này, chân không hề nhúc nhích, giả bộ nhìn trời, oa ô, vừa rồi Man Man nói cái gì thế, sao cái gì hắn cũng không nghe thấy thế này!
Cái tên này... Diệp Man đi được mấy bước, đành phải dừng chân, quay đầu lại nhìn Ân Việt không hề muốn làm theo lời cô nói, lông mày nhướn lên: "Thôi, đi cùng nhau vậy." Trải qua đây mấy ngày sống chung, Diệp Man rất rõ ràng cá tính của Ân Việt, hắn không muốn làm thì dù bạn có nói toạc cả họng, hắn đều sẽ kiên quyết bày ra bộ dạng không nghe thấy gì hết.
Còn chưa dứt lời Ân Việt đã hoan hô một tiếng, cất bước đi theo.
Diệp Man tùy tiện chọn một nhà nông dân, đẩy cửa đi vào, vừa bước vào thì một mùi tanh tưởi đã xộc vào mũi, Diệp Man một tay che mũi một tay phe phẩy đẩy mùi khó ngửi kia đi.
Kẽo kẹt kẽo kẹt... Trong tiểu viện, một con Zombie quần áo rách rưới đang ngồi bên cạnh một thi thể đã thối rữa, nó cầm một cánh tay thối rữa nhai rốp rốp như nhai kẹo que, ruồi bọ bay lung tung tạo nên âm thanh lạo xạo chói tai, không khí nơi nơi đều tràn ngập mùi xác thối tanh tưởi khiến người ta buồn nôn.
Zombie nghe thấy tiếng mở cửa, liền mẫn cảm quay đầu lại, cặp mắt đỏ tươi như ra đa chuẩn xác nhìn tới hai người. Ngay sau đó, con Zombie ngây người, đồng thời một loại sóng điện não kì dị truyền vào trong đầu Diệp Man.
Mang theo ý muốn thân thiện, Diệp Man bỗng sợ run, Zombie cũng biết truyền đạt suy nghĩ thân thiện á? Chuyện cười sao? Diệp Man cong môi cười tự giễu, cô bỗng nhiên cảm thấy dạo này cảm giác của mình cứ sai sai thế nào, chứ nếu không sao lại có thể tưởng tượng ra ảo giác như vậy chứ? Nếu như Zombie cũng biết thân thiện, thì trên thế giới này còn có cái gì gọi là không thân thiện nữa?
Còn chưa kịp nghĩ ngợi xong, thì một đợt sóng dao động dồn dập xuất hiện, mang theo tín hiệu điện não mời mọc kỳ quái.
Diệp Man vừa mới bước thêm hai bước liền ngây ra tại chỗ, kinh ngạc nhìn chằm chằm con Zombie
Cô... vừa rồi không cảm giác sai đúng không?
Con Zombie đó đang mời mọc cô sao?
Mời cô làm gì vậy?
Diệp Man ngơ ngác nhìn nữa cánh tay trơ xương mà con Zombie đang cầm gặm, rồi lại nhìn sang thi thể đang dần thối rữa, bu đầy ruồi bọ ở phái sau, bỗng nhiên lộ ra biểu cảm không thể tin nổi.
Ông trời ơi, đây ảo giác sao? Hay là cả thế giới đã trở nên kỳ ảo rồi? Vì sao cô lại cảm thấy là con Zombie này đang mời cô cùng ăn chung đồ ăn
- thi thể thối rữa với nó chứ? Càng quỷ dị hơn là, cô có thể dễ dàng phát hiện ra ý nghĩ của nó, còn có thể tiếp thu sóng điện não của chúng nó nữa?! Hơn nữa cô bỗng nhiên có loại cảm giác, dường như là cô có thể giao tiếp với nó mà không hề có bất kỳ trở ngại gì!
Ông trời ơi, chẳng qua cô chỉ ở trong không gian có mấy ngày thôi, mà sao vừa ra khỏi thì thế giới đã trở nên khác xa như vậy rồi? Chết tiệt, không thể tưởng tượng được chuyện như vậy lại xảy ra trên người cô.
Dưới cơn kinh hãi cực độ, Diệp Man tự nhéo mình một cái thật mạnh, đau quá, vậy... vậy đây... không phải là mơ rồi!
Man Man, Man Man à...
Nhìn thấy hành vi tự ngược của Diệp Man, Ân Việt vèo một tiếng lủi đến trước người cô, nhanh như chớp cầm lấy cánh tay bị cô nhéo cho đỏ bừng, lè lưỡi liếm liếm, nhất thời, cảm giác man mát tràn ra đè xuống sự nóng rát.
"Tôi không sao." Diệp Man miễn cưỡng nở nụ cười, cô nhìn Zombie từ từ gặm xong cánh tay, vứt xương đi, sau đó nó đi tới bên cạnh thi thể, chọn một chỗ thịt có vẻ ít thối rứa nhất chỗ đùi, sau đó một tay cầm lấy, hơi dùng sức ngắt một cái, chỉ nghe "rắc", cả bắp đùi bị nó ngắt rời ra. Sức mạnh của Zombie lớn đến kinh người, nó bẻ cái bắp đùi đó thành hai nửa như bẻ chuối tiêu vậy, sau đó lắc lư đi tới, vừa gặm thịt vừa nhìn Diệp Man.
Diệp Man hít một hơi khí lạnh, lùi liền tù tì ba bước.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!