Chương 30: Trụ Sở

Editor: Fuurin

*Ed: Man Man trở lại rồi đây :))))

Xe dừng lại trước một tòa nhà bảy tầng, Diệp Man gọi Ân Việt xuống xe, cầm thẻ cống hiến đi lên lầu. Tòa nhà này mỗi tầng có hai căn hộ, bọn họ được phân cho căn nhà số một tại tầng sáu.

Diệp Man lên lầu, cầm chìa khóa mở cửa vào.

Căn nhà đã một thời gian dài không có người ở, trên mặt đất phủ một tầng bụi thật dày, vật dụng gia đình tán loạn khắp nơi, nhìn rất lộn xộn. Căn nhà được bố trí rất được, hết sức ấm cúng. Có ba phòng một sảnh, giường trong phòng ngủ còn có vết máu đã biến thành màu đen. Đây chắc hẳn là vết máu lưu lại khi người ở đây gặp nạn do bị Zombie tấn công.

Diệp Man dựng một cái ghế dựa bị ngã dưới đất lên, nhìn xung quanh một lượt. Căn nhà này tuy tốt, nhưng mà vẫn cần phải quét dọn một phen, giường cần phai3t hay mới, ai mà biết được trong những vết máu đó có còn sót lại mầm bệnh độc T hay không, nhất định phải xử lý cho sạch sẽ mới được.

Nhìn Ân Việt đang rảnh rỗi trước mặt, dù là Zombie, nhưng tên này tốt xấu gì thì vẫn là đàn ông, có sức khỏe, căn cứ vào nguyên tắc không để lãng phí sức lao động, Diệp Man vẫy vẫy tay, gọi: "Ân Việt."

Một cơn gió lướt tới, người nào đó cúi đầu mở to đôi mắt hưng phấn nhìn Diệp Man, hai lỗ tai nhọn hơi nhúc nhích, cổ họng phát ra tiếng rầm rì như đang hỏi thăm cô, thật giống một chú chó săn được huấn luyện nghiêm chỉnh vậy.

Rõ ràng trên trán Diệp Man chảy xuống vài vạch đen, rồi mới vỗ vỗ vai Ân Việt, nói: "Trước tiên anh hãy quét nhà cho sạch sẽ, sau đó vào nhà tắm xách thùng nước lau lại lần nữa nha."

Ân Việt như nghe được mệnh lệnh, chạy vèo vào nhà tắm như một cơn gió, lấy cây chổi với tốc độ gió lốc quét phần phật mấy cái, tạo thành một cơn cuồng phong làm bụi bay ngập nhà. Khụ, khụ... Cùng lúc, vì không chú ý, Diệp Man liền hít vào một đống bụi, che miệng ho sù sụ. Tro bụi bay lên tầng tầng lớp lớp, khiến trong phòng cũng tối đi một ít, nhìn tên nào đó đang cầm chổi như rồng bay phượng múa chơi đùa vui vẻ, Diệp Man sâu sắc cảm thấy ngay từ đầu cô không nên đặt quá nhiều hy vọng lên người hắn!

Một tên Zombie không quấy rối cô, cô đã nên cảm ơn trời đất rồi! Đầu óc cô chắc bị chập mạch rồi nên mới đi nghĩ rằng Zombie sẽ biết làm việc nhà!

Nhưng nếu để một mình cô quét dọn căn nhà sạch sẽ, sợ là đến tối cũng không xong, thế là cô dứt khoát không thèm để ý Ân Việt đang múa may cây chổi nữa, mà đi vào phòng ngủ, đóng cửa lại ngăn cách với bụi đất ngoài phòng khách, dỡ giường ra, rồi lấy một chiếc khác từ không gian thay vào, thêm cả chăn đệm của cô lên nữa, sau đó lại tiếp tục sửa sang toàn bộ căn phòng.

Chờ đến khi Diệp Man chỉnh sửa xong phòng ngủ trong số ba căn phòng, thì công việc quét tước của Ân Việt cũng đã kết thúc từ lâu, sàn nhà bằng gạch hoa cương trơn bóng không một hạt bụi, láng như gương, dường như có thể soi rõ cả bóng mình trên đó. Ân Việt vô tư ngồi trên ghế sô pha, duỗi chân đá đá nhẹ cái bàn trà bằng thủy tinh trong veo một cái, vậy mà cái bàn lại nứt loang ra như mạng nhện uốn lượn. Ân Việt nghe thấy tiếng bước chân từ phía sau truyền đến, mắt đỏ liền quay lại khát vọng cười toét miệng nhìn Diệp Man, tựa như đang chờ cô khích lệ.

Ánh mắt Diệp Man chợt lóe lên tia kinh ngạc rồi biến mất, cô vốn không trông cậy vào Ân Việt sẽ quét tước sạch sẽ, quả nhiên là ngoài dự tính mà. Nhìn ai đó đang hơi ngẩng đầu lên đầy kiêu ngạo, định hào phóng mở miệng khen hai câu, ai dè tầm mắt cô liền nhìn đến cái bàn trà, sắc mặt nhất thời sầm xuống.

"Oa..." Ân Việt là một người không cần dạy cũng biết chọn mặt gửi lời, mẫn cảm cảm giác được sự biến hóa trên mặt Diệp Man, khóe mắt theo ánh mắt cô liếc tới bàn trà, nhất thời cảm thấy chột dạ, nhanh chóng đi tới trước nó đứng để che đi, ngăn cản ánh mắt cô, đồng thời còn nghiêng đầu nhe ra một đám răng trắng cười lấy lòng.

Đây rõ rành rành là giấu đầu hở đuôi mà!

Hơn nữa lại còn giở trò xiếc đó ngay trước mặt cô nữa, coi đôi mắt gắn trên mặt cô là đồ trang trí chắc?

"Cho anh phá đồ nè!" Diệp Man vừa bực mình vừa buồn cười, búng lên trán Ân Việt một cái thật mạnh, Zombie đáng thương bĩu môi, xoa đầu, mắt đỏ còn khoa trương hiện lên ánh nước. Đôi tai thì uể oải sụp xuống, mũi phát ra tiếng thút thít, rất giống một chú cún con bị bỏ rơi.

"Ngoan nào, không cho phép anh đem đồ đi phá nữa..." Diệp Man nói một câu, rồi làm thêm động tác búng trán, giả bộ đáng thương cái gì chứ, thật đáng ghét! "Nếu không thì..." cô nheo mắt lại đầy uy hiếp.

"Oa." Zombie liên tục gật đầu, tỏ vẻ mình sẽ không tiếp tục phạm sai lầm nữa.

Lúc này Diệp Man tạm thời dịu xuống: "Chờ ở đây nhé, để tôi đi nấu cơm."

Zombie lập tức lủi lên ngồi trên ghế sofa, ngồi thẳng lưng nghiêm chỉnh, mắt không nhìn sang nơi khác, bộ dạng rất nghiêm túc. Diệp Man nhìn hắn một cái, trong lòng biết thừa là hắn bày ra vậy làm màu cho cô xem mà thôi, cũng không thèm chấp nữa, đi vào trong bếp.

Dường như cùng lúc khi bóng dáng Diệp Man vừa khuất sau phòng bếp, Zombie lập tức thây đổi sắc mặt, hung tợn trừng cái bàn trà, trong đôi mắt đỏ tươi như máu, là tầng tầng lớp lớp sát khí khiến người ta muốn nghẹt thở, bộ mặt hung dữ đáng sợ, cũng không biết hắn làm sao, mà cái bàn trà bỗng nhiên bay lên, sau đó giống như gặp phải cái gì rất kinh khiếp, cái bàn cứ run rẩy mãnh liệt, rồi "rắc"

---- một tiếng động nhỏ như muỗi vang lên, sau đó chiếc bàn trà bỗng nhiên biến thành bột mịn, một cơn gió từ cửa sổ thổi tới, bột phấn cứ thế mà bay đi, biến mất trong khoảnh khắc.

Ân Việt nheo mắt lại, khinh miệt nhìn xẹt qua mặt đất trống trơn, hình như muốn cười nhạo cái bàn trà không biết lượng sức mình lại dám đi chọc Diệp Man hại hắn bị ăn đập, sau đó chậm rì rì đứng dậy, oa một tiếng tót vào trong phòng bếp.

(*Ed: eo ôi, ghen với cái bàn trà kìa, cười xỉu :))))) )

"A... Ân Việt, đừng quậy nữa..."

"Không được cướp muôi xào của tôi, tôi còn phải xào rau đó..."

"Không thể tùy tiện đụng vào dao đâu... nguy hiểm đó, đây không phải là đồ chơi, anh ra ngoài chờ đi!"

Phòng bếp truyền đến một trận ồn ào, mấy phút đồng hồ sau, ai đó nhanh chóng chui ra, phía sau là Diệp Man đang giơ muôi xào giận đùng đùng đuổi theo, tên kia toét môi cười hắc hắc lấy lòng, nhưng đổi là là một cái muôi không chút do dự nên lên đầu, tiếng keng thanh thúy vang lên, tên nào đó ôm đầu ngồi chồm hổm, dậm dậm chân, lại còn lén ngẩng mặt lên thăm dò sắc mặt Diệp Man, hễ tí là lộ ra biểu cảm tội nghiệp khoa trương.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!