Chương 29: Lên Đường

Editor: Fuurin

Trong núi mới một ngày, mà bên ngoài như đã trôi qua vạn năm. Diệp Man chẳng qua chỉ ngây người trong không gian có mấy ngày ngắn ngủi thôi, thế giới bên ngoài đã thay đổi đến chóng mặt. Ngay sau khi thành phố A bị Zombie bao vây không lâu, thành phố C cũng tiếp tục nối bước. Tại đất nước Z bây giờ, số thành phố may mắn còn sống sót trong thảm họa Zombie gần như không có, đồng thời, những kẻ sống sót có thực lực mạnh mẽ thi nhau lập ra các trụ sở.

Thế là các trụ sở thi nhau mọc lên như nấm sau mưa.

"Đây là trụ sở Hy Vọng, chúng tôi sẽ cung cấp các loại vật tư mà bạn cần, hoan nghênh những ai sống sót gia nhập..."

Giọng nữ trong radio cứ máy móc lặp đi lặp lại, thỉnh thoảng có một chiếc ô tô việt dã chạy vụt qua kéo theo từng đám bụi mù mịt. Diệp Man tắt radio, sắc mặt nghiêm trọng. Trụ sở Hy Vọng cách đây ước chừng còn nửa ngày đường nữa, xem như cũng gần, không biết mọi người giờ đang dừng chân ở đâu. Lấy thời gian thành phố C bị bao vây mà tính, thì chắc chắn cha mẹ vẫn còn chưa tới được thành phố C, hẳn là nửa đường đã nghe được thông báo mà quay lại rồi. Không biết bây giờ họ đang ở đâu nữa.

Hệ thống truyền thông tin trên thế giới này đã bị tê liệt từ lâu. Bây giờ, dù có muốn dùng điện thoại gọi cho cha mẹ cũng rất khó, tin tức luôn bị gián đoạn.

Suy nghĩ trong chốc lát, Diệp Man quyết định trước tiên sẽ tới trụ sở mới chờ tin tức. Theo phán đoán của mình, lúc này cha mẹ chắc chắn chưa rời khỏi phạm vi thành phố A, có thể đã nghe thấy thông báo trong đài, biết được vùng lân cận có trụ sở nên họ đã vòng lại. Dù sao hiện nay khắp nơi toàn là nguy hiểm rình rập, ngay cả cơm no cũng là một vấn đề, thời nay không ai có thể đi một mình mà bình yên vô sự cả.

Có điều muốn tới trụ sở, thì phải giải quyết được vấn đề trước mắt đã.

Diệp Man quay lại nhìn Zombie ngồi ở ghế lái phụ đang chớp đôi mắt đỏ, hiếu kì nhìn quanh, không phút nào ngồi yên và hai đứa ngồi đằng sau đang đùa giỡn hihi haha, được lắm, bệnh đau đầu của cô lại có vẻ sắp tái phát nữa rồi TTwTT.

Zombie nhạy bén phát hiện ra Diệp Man đang nhìn mình, hình như nhớ ra gì đó, liền xoạt một cái không run đùi nữa, ngồi thẳng người nghiêm chỉnh, sau đó làm bộ như nãy giờ chưa có chuyện gì xảy ra, nhe hàm răng trắng bóng sắc nhọn cười với cô một cái.

Khóe miệng Diệp Man co giật, được rồi, cô xin thu lại lời nói ban đầu, hắn mà là đồ ngốc á, lừa gạt cả thôi, hắn so với người bình thường còn biết nhìn mặt đoán ý hơn nhiều đó!

Bốp ——

Đang suy nghĩ, thì một vật thể lao nhanh như tên tới, khí lạnh tỏa ra khắp nơi, giống như bị một chậu nước đá dội vào, từ đỉnh đầu tới bàn chân Diệp Man lạnh toát, khiến cho động tác lái xe của cô cũng trở nên chậm chạp.

Đồng thời, Zombie nhanh nhẹn nghiêng đầu sang một bên, vật thể lạ xẹt qua mặt hắn, lao mạnh tới cửa kính, chỉ nghe thấy rắc một tiếng, cửa sổ thủy tinh trong phút chốc đóng băng. Cửa kính tự nhiên gặp nạn, khiến cho cảnh vật trước mắt đều bị che mờ, không thể thấy rõ thứ gì. Diệp Man phanh gấp, lốp xe ma sát với mặt đường tạo nên tiếng vang chói tai, dưới lực quán tính khổng lồ, Diệp Man ngã về sau và va mạnh vào ghế, Zombie nhanh tay lẹ mắt túm được cô, ôm cô vào lòng.

"A Bố!" Diệp Man đẩy ra Zombie ra, tức giận quay về sau mắng.

"Sa." A Bố nghe thấy liền run rẩy giơ tay lên, sau đó tội nghiệp co lại thành một cục, cố gắng làm sự tồn tại của mình giảm xuống thấp nhất, trốn khỏi tầm mắt Diệp Man. Nhưng rất tiếc, chiếc xe chỉ lớn có bấy nhiêu, trốn kiểu gì cũng lộ. A Bố uể oải cúi đầu, khóc không ra nước mắt.

"Mau làm tan băng cho chị." Diệp Man hung hăng giơ nắm đấm lên cốc đầu A Bố, A Bố muốn khóc lắm rồi, Diệp Man đánh có nặng hơn nữa cũng không làm đau nổi nó, nhưng vì sao cái thứ Zombie ghê tởm kia làm sai, người bị phạt sẽ luôn là nó vậy trời?

A Bố à, chẳng cưng không biết, so sánh về mặt làm nũng khoe khoang phúc hắc các kiểu, cưng còn kém hắn cả quãng xa sao?

"Hừm hừm.." Quả Quả mở to đôi mắt hạt đậu lóng lánh nước, tội nghiệp nhìn Diệp Man, thầm lặng tố cáo tên nào đó là đồ dối trá.

Diệp Man làm mặt lạnh giả bộ không thấy, tiếp tục trừng mắt nhìn A Bố giờ vẫn còn đang co thành một cục. Zombie thấy vậy thì càng đắc ý hếch mặt lên, nhe hàm rắng nhọn sắc bén ra dọa Quả Quả.

"Oa ——" Quả Quả lập tức khóc thành tiếng, nước mắt rơi liên hồi như trân châu dứt dây.

Diệp Man đột nhiên quay đầu lại, Zombie nhanh chóng thu hồi biểu cảm hung ác, chớp chớp đôi mắt đỏ, đầu rụt lại, khuôn mặt có vẻ muốn khóc mà không dám khóc, thậm chí còn làm lố lấy tay bịt mắt lại, nhưng vẫn chừa ra hai khe hở tí ti để rình coi Diệp Man.

Mẹ ơi, lại bắt đầu diễn đáng thương cả đám rồi ...

Trời ơi là trời, sao đứa nào cũng như ông nội mình hết vậy hả trời? !

Giờ phút này, Diệp Man cảm thấy vô cùng hối hận vì đã đưa theo chúng nó ra khỏi không gian, cho nên trong cơn tức giận, cô liền mặc kệ sự phản đối của A Bố và Quả Quả, đóng gói cả hai đứa quay về lại không gian, sau đó nhìn sang Zombie, nghĩ: "Tách tụi nó ra rồi, giờ chắc không còn ầm ĩ lên nữa đâu ha?"

Zombie thấy thế, kích động tới mức lỗ tai cũng run run, nhào mạnh về phía Diệp Man, đầu tóc đen nhánh để trước ngực cô cọ cọ mấy cái, cuối cùng còn lưu luyến liếm liếm môi, rồi mới nhếch miệng lộ ra nụ cười lấy lòng, nhưng mà ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm vào ngực Diệp Man.

"Anh ngồi đàng hoàng lại cho tôi!", ánh mắt nóng rực của Zombie khiến Diệp Man vừa thẹn vừa giận, cô đỏ mặt đánh hắn một cái, giận dỗi nói: "Bằng không, tôi cũng đưa anh về làm bạn với hai đứa kia đó!"

Zombie nhẹ giọng kêu mấy tiếng. Tiếc nuối nhìn thêm vài lần mới chậm rì rì ngồi thẳng người dậy, tuy nhiên thỉnh thoảng vẫn liếc sang chỗ nào đó của Diệp Man.

Nếu không phải còn đang bận lái xe, Diệp Man quả thật muốn cầm sợi dây mây rồi quất hắn mấy trăm cái, xem xem hắn có còn dám dùng ánh mắt đắm đuối đó nhìn cô nữa không!

"Nhớ kỹ , từ giờ trở đi, anh tên là Ân Việt, lát nửa tới trụ sở rồi, nhớ là phải luôn đi cạnh tôi và đừng lên tiếng, anh nhớ chưa?" Diệp Man khởi động xe lần nữa, đồng thời dặn dò Ân Việt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!