Chương 23: Biến Hóa

Editor: Fuurin

*Chương mới lên sàn cho những ai đang hóng :)))))

Bầu không khí đầy áp lực, thỉnh thoảng lại có tiếng khóc lóc kìm nén càng làm tăng thêm sự u ám nặng nề.

Thời gian trôi qua từng giây từng phút, trên người Diệp Man xuất hiện đốm nâu lấm tấm càng nhiều, hơi thở cô trở nên dồn dập, toàn thân giống như tôm luộc vậy, khuôn mặt vì nóng mà đỏ bừng, nếu bây giờ mà đặt một quả trứng gà lên người cô, chắc chẳng bao lâu nó sẽ bị luộc chín bốc khói.

Diệp Man cảm thấy chính cô dường như đang rơi vào một biển nham thạch nóng cháy, toàn thân nóng như thiêu như đốt, dưới cái nóng, hơi ẩm trong người nhanh chóng bốc hơi, chỉ một lát mà trong miệng đã khát khô, người cũng lả đi!

"Nước..." Giọng nói nhẹ như muỗi kêu đột nhiên truyền đến.

"Man Man, tỉnh rồi!" Hàn Sơ nghe thấy vui mừng nói, "Nước, mau lên, Man Man muốn uống nước."

Dư Chi nén lại đau buồn, nhanh chóng lây chai nước khoáng, vặn nắp, cẩn thận đút cho Diệp Man: "Man Man, uống từ từ thôi." Đôi môi Diệp Man vì bị mất nước nghiêm trọng mà nứt toác, vừa chạm tới nước liền lập tức há to miệng nuốt ừng ực, Dư Chi nhìn thấy nước mặt lại cầm không nổi mà cuồn cuộn chảy ra.

Ông trời sao lại không công bằng như vậy, để Man Man của bà gặp phải chuyện này. Bà thà rằng người bị cắn là bà còn hơn...

Được uống nước, cuối cùng cũng hơi hơi làm giảm được cái nóng trong cơ thể, Diệp Man mở mắt ra.

"Man Man, đã đỡ chút nào chưa?" Dư Chi ôm Diệp Man vẫn còn nóng hôi hổi vào lòng, hỏi.

"Mẹ, con đỡ nhiều rồi ạ." Diệp Man nở một nụ cười yếu ớt. Tuy mọi người không nói thẳng ra, nhưng cô biết tình huống của mình bây giờ rất không ổn. Bệnh độc T đã lan ra khắp cơ thể, tình hình lây nhiễm ngày càng nghiêm trọng, cô biết mình không thể chống đỡ được lâu, trong vòng hai mươi bốn giờ nhất định sẽ biến thành Zombie không còn nhân tính, chỉ còn biết thèm ăn và giết chóc, mà điều như vậy bất kể thế nào cô đều không thể tiếp thu nổi.

Hơn nữa Diệp Man càng không muốn làm người nhà tổn thương, cho dù là dưới tình huống cô không có ý thức.

Đường quốc lộ bị tắc bởi xe đã thông được một con đường chỉ qua được một chiếc xe, không gian bịt kín trong xe khắp nơi đều nồng nặc mùi khói, Diệp Man biết rõ chỉ khi nào gặp phải tình huống khó giải quyết, Hàn Nguyên mới hút thuốc để giải tỏa phiền muộn. Vì cô, mà bọn họ đã phải ở lại trên con đường không mấy an toàn này rất lâu. Mà vào thời điểm này, càng dừng lại lâu thì càng nguy hiểm, huống hồ trên xe còn có một nhân tố không mấy an toàn là cô nữa.

Diệp Man chậm rãi nhắm nghiền mắt, bàn tay dưới ống tay áo nắm chặt thành đấm, móng tay thon dài bấm vào trong thịt, từng cơn đau đớn nhắc nhở cô nên nhanh chóng quyết định.

Nhưng trước đó, cô còn cần phải giải quyết một phiền phức khác.

Ánh mắt sắc bén của Diệp Man quét về phía Chu Lâm đang co đầu rụt cổ ở một góc, cùng lúc đó Chu Lâm đột nhiên ngẩn ra, mơ hồ có cảm giác không ổn.

"Man Man, em..." Đáy mắt Chu Lâm hiện lên thần sắc hung ác rồi lập tức biến mất, giả bộ run rẩy đáng thương định ngăn Diệp Man nói chuyện trước một bước, nhưng ngay lập tức cô ta trợn to mắt nhìn Diệp Man, lớn tiếng gọi Hàn Nguyên, "Ba ơi, ba nhìn kìa, đôi mắt Man Man..."

Mọi người nghe tiếng đều không hẹn mà cùng nhìn về phía Diệp Man, dường như cùng lúc, từng tiếng hít khí liên tiếp vang lên.

Vật chất không tên trông giống nòng nọc vốn di chuyển lung tung trong đôi mắt Diệp Man lúc này lại bơi đến hai bên đồng tử, cái duôi dài mảnh không ngừng xoay, đầu hơi tròn dẹp không ngừng chen vào trong đó, lực ép khổng lồ từ hai bên truyền tới phút chốc biến đồng tử hình tròn của Diệp Man thành hình dẹt, đôi mắt Diệp Man nhất thời biến thành dựng thẳng như mắt mèo!

Tròng trắng hơi ửng đỏ, con người tối đen dựng đứng, cộng thêm những vật chất như nòng nọc đang bơi lội một cách quỷ dị trong đó, khiến cô bây giờ trông vô cùng đáng sợ!

Dư Chi nhất thời kinh hãi, bất lực bụm miệng, nước mắt như trân châu đứt dây không ngừng rơi xuống. Man Man ơi, Man Man của bà sao lại biến thành thế này cơ chứ? !

Chu Lâm càng bị dọa tới nỗi lùi liên tục ra sau, cái mông thậm chí còn dán lên cả cửa xe, một tay run rẩy nắm vào tay nắm cửa, chỉ cần có một chút không thích hợp, cô ta lập tức sẽ co cẳng chạy biến ngay.

Cha con Hàn Nguyên và Hàn Sơ nhìn nhau, tuy rằng chưa từng tiếp xúc gần gũi với người bị nhiễm bệnh độc T, nhưng họ vẫn biết, trạng thái của Diệp Man bây giờ khác xa so với những người bị lây nhiễm khác, chẳng lẽ bệnh độc T đã bắt đầu tự tiến hóa sao? Suy đoán này khiến cho sắc mặt cả hai người trong phút chốc trở nên rất khó coi. Nếu thật là như vậy, chẳng phải Diệp Man sẽ...

Diệp Man không biết những gì bọn họ lo lắng, cô đang bị từng cơn đau từ mắt truyền đến hành hạ sắp không mở mắt ra nổi! Cảm giác đó giống như mắt cô đang bị từng cây kim nhọn không ngừng đâm vào, nỗi thống khổ đó không thể nào diễn tả bằng lời nổi, thậm chí cô còn hận không thể móc cả hai mắt ra để thoát khỏi đau đớn kinh khủng này!

Diệp Man biết thân thể chính mình đang bị bệnh độc T lặng lẽ biến đổi, một cảm giác mãnh liệt muốn chộp lấy người bên cạnh mà cắn xé thình lình nảy sinh, cô thậm chí còn có loại cảm giác, tiếp theo cô lập tức sẽ biến thành quái vật vô tri vô giác!

Chết tiệt, nàng không thể tiếp túc chờ trong xe được nữa!

"Ba ơi..." Diệp Man cật lực đè xuống cảm giác kia trong cơ thể, cố gắng mở to đôi mắt đau đớn, đồng thời, một đôi tay mạnh mẽ đột nhiên nắm lây tay cô, Hàn Nguyên đau lòng nhìn cô, Hàn Sơ mím môi nắm chặt rồi buông lỏng súng trong tay, làm cách nào cũng không thể giơ nóng súng chĩa vào cô nổi, cuối cùng bất lực đau thương mà nhìn cô, Diệp Man chớp mắt, duỗi cổ hướng tới lỗ tai Hàn Nguyên, "Hãy cẩn thận... Chu Lâm."

Vừa dứt lời, cô đột ngột đẩy ông ra, nhanh chóng vượt qua Dư Chi, dùng sức mở cửa xe, nhảy ra ngoài.

"Man Man ——" vì bất ngờ không kịp đề phòng, Hàn Nguyên chỉ có thể trơ mắt nhìn Diệp Man dùng tốc độ mà con người không bao giờ có được, chạy như gió, chớp mắt liền biến mất khỏi tầm mắt bọn họ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!