Editor: Fuurin
* Mặc dù hơi trễ, nhưng vẫn muốn đăng chương này như một món quà Giáng Sinh tặng các bạn. Merry Christmas <3
Sau khi màn đêm buông xuống, đàn Zombie đồng loạt chạy ra khỏi những căn phòng chúng đã trốn vào ban ngày, lắc lư tập tễnh du đãng bên trong thành phố hoang tàn, trên các ngã từ đường tìm kiếm thức ăn không biết mệt mỏi.
Đêm tối, bữa tiệc thịnh soạn dành cho chúng nó chỉ vừa mới bắt đầu.
"Grào ——" đột nhiên, một tiếng gào phá vỡ màn đêm yên lặng, đàn Zombie dừng bước, mờ mịt nhìn xung quanh. Trong bóng đêm lạnh lẽo, từng đôi mắt đỏ tươi như máu chớp tắt chớp tắt tỏa ra ánh sáng đỏ khiến người ta rùng mình. Ngay sau đó, dường như đàn Zombie phát hiện ra gì đó, chúng đồng loạt phát ra tiếng ừng ực trong cổ họng, giống như tiếng dã thú hưng phấn kêu lên khi thấy con mồi vậy, còn đôi mắt đỏ của chúng thì tràn ngập màu máu cuồng nhiệt
--- đó chính là sự cuồng nhiệt khi cảm nhận được mùi thức ăn tươi.
Tiếng gào thét hưng phấn và ghê rợn đọng lại thật lâu, kéo dài không dứt. Đêm khuya trong phút chốc bỗng thật im ắng, ngay cả tiếng côn trùng vốn thường ngày sinh động nay cũng mất tăm mất tích, trong bóng đêm vắng lặng, vầng trăng sáng cũng trên trời dường như cũng nhiễm màu đỏ rực bất thường.
Tiếng gào còn chưa dứt, đàn Zombie bỗng như xác định được phương hướng, không còn lảng vảng xung quanh nữa mà đồng loạt chỉnh tề thong thả tiến về hướng Nam. Trên đường không ngừng có thêm thành viên từ các hướng khác nhập vào đội ngũ săn mồi này, khiến nó càng không ngừng bành trướng. Lúc này, nếu như có người ngồi trên máy bay nhìn xuống, sẽ hoảng sợ phát hiện, một bầy trăm vạn con Zombie đông nghịt như kiến đang không ngừng chậm chạp tiến về một phía không biết mệt mỏi.
Mà phương hướng đó, rõ ràng là dẫn tới... thành phố B.
Giờ phút này, một mối nguy cơ khổng lồ đang lặng lẽ hình thành.
Mười một giờ bốn mươi phút theo giờ Bắc Kinh.
Hàn Nguyên nhíu mày im lặng xem hình ảnh từ máy quay truyền tới máy tính, ông tùy ý rút một điếu thuốc đưa lên miệng, ánh mắt lạnh băng. Lúc Diệp Man vội vàng chạy tới liền nhìn thấy ánh mắt ấy, đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy sát ý lạnh lẽo như vậy từ trên người ông.
"Ba ơi, xảy ra chuyện gì rồi ạ?"
Hàn Nguyên nhìn cô không nói, dùng ánh mắt ra hiệu cô đến ngồi trước máy tính.
Diệp Man ngây người, làm theo trong vô thức, ánh mắt rơi vào hình ảnh truyền tới từ camera.
Trong bóng đêm, có hai bóng dáng thoăn thoắt trèo tường vào torng, nhẹ nhạng nhảy xuống đất. Ánh trăng chiếu ra hai khuôn mặt đàn ông xa lạ. Bọn chúng cầm súng trong tay, cẩn thận vừa ẩn núp vừa chậm rãi lẻn vào trong biệt thự.
"Đợi đã."
Tên phía trước bỗng dừng chân, tầm mắt nhìn về phía vườn rau xanh um tươi tốt, chửi một câu: "Chúng ta ở ngoài ăn đói mặc rách, nhà họ Hàn này thì ngon rồi, quả thực là ăn mặc không lo tự cung tự cấp ha." Trong giọng nói rõ ràng lộ ra vài phần ghen ghét: "Mẹ kiếp, chủ nghĩa tư bản!"
Rau củ trong vườn được A Bố tưới nước trong không gian, nên phát triển nhanh chóng, chỉ có nửa tháng đã kết trái nho nhỏ, cải thìa cải trắng thì cao tới mấy chục centimet, đung đưa trong gió, từ xa nhìn lại thật mơn mởn tươi ngon.
"Mày hâm mộ làm gì! Dù sao đống đồ đó cuối cùng cũng rơi vào tay chúng ta thôi." Tên kia cười lạnh hai tiếng, đè thấp giọng nói: " Nhanh lên, phải đem người giải quyết trước. Lão già họ Hàn không đơn giản, hắn có người trong Chính Phủ, đồ ăn trong nhà không chỉ có một chút vậy đâu, tao nói trước, lần này hành động tuyệt đối không được sơ suất để lại nhân chứng sống, nếu không bọn chúng mà tỉnh lại, chúng ta tuyệt đối không có trái ngon để ăn."
"Yên tâm, tuyệt đối sẽ không chậm trễ chuyện chính."
"Vậy thì tốt, chia nhau ra hành động thôi." Hai người nhìn nhau gật đầu, sau đó, chỉ thấy hai bóng đen chợt lóe rồi biến mất. Đồng thời một camera khác truyền tới hình ảnh, hai tên đàn ông chậm rãi men theo tường, cảnh giác nhìn xung quanh, đột nhiên chúng xoay người lăn một vòng rồi núp sau ghế sô pha, một kẻ đi đến một cánh cửa phòng đóng chặt trong phòng phòng khác, một kẻ khác nhanh chóng nắm tay vịn cầu thang, nhẹ nhàng nhón chân, cố gắng không phát ra tiếng động, nhanh chóng biến mất đằng sau cầu thang.
Cùng lúc đó, camera trang bị ở lầu hai liền chiếu ra hình ảnh hao kẻ xâm nhập.
"Thứ đáng chết." Hàn Sơ nhìn chằm chằm mấy tên đàn ông lạ mặt mang ý đồ bất chính trong màn hình, đáy mắt lộ vẻ tức giận, cả người cứ như cây thuốc nổ, nóng nảy tới mức chỉ đụng vào một tí là nổ ngay: "Muốn giải quyết chúng tao à? Buồn cười, muốn thì phải hỏi xem súng trong tay tao có đồng ý không đã!" Nói xong liền nổi giận đùng đùng muốn lao ra.
"Đợi đã." Hàn Nguyên bất thình lình chặn lại nói, "Nóng tính như vậy làm cái gì? Đến khi nào con mới sửa được cái tính dễ kích động này hả?"
"Ba, chẳng lẽ cứ để bọn chúng vơ vét tới cửa như vậy à? !" Hàn Sơ nghiến răng nghiến lợi phản bác.
Hàn Nguyên nhìn hắn một cái, ánh mắt lạnh lùng nghiêm nghị, tựa như băng đá, khiến Hàn Sơ ngẩn ra, nội tâm dâng lên nỗi e sợ, lòng bàn chân như dính chặt vào đất không thể nhúc nhích được mả may.
"Xem ra, đám người này đã rình rập chúng ta từ lâu." Hàn Nguyên lạnh nhạt nói: "Có thể tàng trữ súng ống, nếu không phải xã hội đen thì cũng là người của Chính Phủ." Hàn Nguyên đứng dậy khỏi ghế, thở dài, bọn họ có đầy đủ đồ ăn đã khiến người ta ghen tức, bây giờ đã không còn luật pháp ràng buộc, không biết bọn họ sẽ còn gặp phải bao nhiêu nguy hiểm nữa đây. Nhưng mà rời khỏi đây là chuyện không thể, bên ngoài toàn là zombie, so với chỗ này cũng chưa chắc là an toàn hơn.
Còn nếu chọn ở lại đây, ít ra đấu với người họ vẫn còn nhiều cơ hội thắng hơn là đấu với Zombie.
"Ba ơi..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!