Editor: Fuurin
* Truyện tớ đăng khi edit xong nên không có lịch đăng cụ thể, các bạn muốn biết khi nào có chương mới thì hãy follow tớ nhé :*
Đêm đó lúc ngồi ăn cơm, Dư Chi lo lắng nhìn biểu hiện không yên lòng, vẻ mặt suy yếu, nói năng lộn xộn của Diệp Man.
"Man Man, con sao thế? Gặp ác mộng hả con?"
Con gái vượt qua vô vàn gian khổ vượt qua khỏi đống xác chết chạy trốn tới đây, chắc chắn trong lòng sẽ có ám ảnh, bà thật hối hận quyết định lúc trước. Tất cả là do bà, nếu lúc trước không để con gái thi đại học A, thì sao nó có thể gặp phải chuyện đáng sợ như vậy chứ? Nghĩ như thế, đôi mắt bà liền đỏ lên. Hàn Nguyên thở dài, ôm lấy vợ, ông biết bà lại đang suy nghĩ nhiều.
"Mẹ, con không sao." Diệp Man nhanh chóng tỏ vẻ mình không có chuyện gì. Zombie bình thường cô đã giết nhiều, không có gì đáng sợ cả, cái cô không chịu nổi là cái con biến thể đang ở một mình trong không gian kia kìa, tự nhiên lại dọa cô, từ khi gặp nó tới giờ, Diệp Man vẫn còn thấy hãi, tự dưng ám lấy bà, cái đồ không gian tùy thân mất dạy!
"Mẹ, mẹ đừng lo, Zombie cũng không đáng sợ như vậy đâu, bắn nổ đầu là chết. Lúc con cùng quân đội đi thu thập hàng hóa, thường có thể đánh chết cả đống." Hàn Sơ và một đũa cơm rồi nói tiếp: "Man Man, có thể trốn về được đây chứng tỏ em ấy rất giỏi đó." Nói xong liền quay lại gắp cho Diệp Man một cái đùi gà rồi tiếp tục nói:"Man Man, mẹ quan tâm em quá thôi, đừng để ý nữa, ăn cơm đi."
Chị dâu Lâm Dư ngồi một bên lạ kinh hãi nhéo eo hắn "Anh nói ít lại đi, dọa đến mẹ bây giờ."
Hàn Sơ từ lúc bệnh độc Zombie vừa mới bùng nổ đã gia nhập tổ chức quân đội của Chính Phủ chuyên đi thu thập hàng hóa, mỗi ngày đều đi khắp các thành phố lân cận để thu thập đồ ăn, gia vị và đồ nhu yếu phẩm. Về phần những thành phố lớn, dân số đông, biến thành hơn mấy trăm vạn Zombie, hơn nữa nhu cầu bây giờ vẫn chưa tới mức quá cấp bách, tiểu đội như của bọn họ sẽ không đi nơi như vậy, nên an toàn hoàn toàn có thể đảm bảo.
Hàn Sơ cười vui vẻ, không tiếp tục nói nữa, liên tiếp và cơm.
"Man Man, mấy ngày này ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe hẳn, đừng đi ra ngoài." Hàn Nguyên nhìn Diệp Man từ từ nói:"Buổi tối trong thành phố không yên bình lắm."
"Ba, con nhớ rồi ạ." Thời bây giờ, làm gì còn chỗ nào là thái bình nữa chứ?
Diệp Man cười cười, bưng cơm lên ăn.
Mọi người không nói chuyện nữa, bàn ăn tràn ngập không khí ấm áp.
Liên tục mấy hôm, Diệp Man hoàn toàn biến thành trạch nữ.
Bởi vì bùng phát bệnh độc T, rất nhiều thành phố trọng điểm chuyên cung cấp sản xuất lương thực trở nên hoang phế, giá lương thực lập tức tăng lên một con số khủng bố. Vườn hoa trong nhà đã được sửa lại thành vườn rau, bên trong trồng đủ loại rau dưa.
Diệp Man bình thường trừ lúc làm đồ thủ công ra, thì thường hay ra ngoài vườn rau bắt sâu nhổ cỏ. A Bố thường xuyên nhân dịp không ai chú ý theo sau Diệp Man, chạy tung tăng sảng khoái. Có thể nhận ra nó rất thích chăm sóc cây cối, thường ở yên trong vườn rau, học theo Diệp Man bắt ít sâu, hoặc xới xới đất, hoặc sẽ lấy ít nước trong không gian ra tưới cây. Nhưng mà A Bố không bao giờ nhổ cỏ, nó cũng không bao giờ cho Diệp Man nhổ cỏ, mỗi lần thấy Diệp Man lén nhổ cỏ, nó sẽ tức giận dữ dội một hồi.
Không thể không nói, tuy nước trong không gian không có tác dụng gì với con người, nhưng lại có tác dụng rõ ràng lên thực vật, từ sau khi được tưới nước trong không gian, chút rau dưa trong vườn chỉ trong một đêm liền cao gần mười centimet, một tuần sau thì ra hoa kết quả, đón gió phấp phới, vô cùng khả quan.
Dư Chi kinh ngạc nhìn những trái cây sắp chín, khen ngợi Diệp Man có thiên phú trong lĩnh vực gieo trồng, sau đó lại uyển chuyển đề nghị việc làm cỏ. Bởi vì cỏ trong vườn cũng sắp cao tới bắp đùi luôn rồi. Đối với chuyện này, Diệp Man chỉ có thể giả lơ không nói. Cô rất muốn làm cỏ đó chứ, nhưng mà nhìn thấy dáng vẻ hẹp hòi đáng sợ khi A Bố nổi giận, cô lại không dám làm.
Trên bàn ăn, Hàn Nguyên vui vẻ khen ngợi Diệp Man, thậm chí còn vui tươi hớn hở nói, sau này chuyện rau dưa trong nhà sẽ để Diệp Man phụ trách.
Từng ngày từng ngày bình yên trôi qua, chớp mắt đã đến mùa thu tháng Mười.
Tuy rằng đã vào thu, nhưng nhiệt độ không khí lại càng lên cao lạ thường, ban ngày phải tới bôn năm mươi độ, buổi tối lại tụt xuống còn trên dưới mười độ. Thời tiết kỳ cục khiến một vài loại rau dưa yếu ớt trong vườn gặp tai họa. May mà Diệp Man phản ứng nhanh, hơn nữa còn có A Bố giúp đỡ, đã sớm dựng lên lều lớn và tìm các biện pháp chống rét cho rau, nên mới có thể bảo vệ kịp thời đại bộ phận rau củ.
Khí hậu biến hóa cũng khiến nhiều chỗ gặp nạn, trụ sở lương thực vừa mới xây dựng trong thành phố A đã xảy ra vấn đề nghiêm trọng trong thời tiết dị thường này. Nhu cầu lương thực ngày càng tăng, chờ đến khi chỗ lương thực này chín tới, thì cũng chỉ có thể khó khăn mà lấp đầy bụng khoảng sáu mươi phần trăm dân số mà thôi. Thành phố A vốn không phải thành phố sản xuất luông thực, nếu cứ tiếp tục thế này, vào mùa đông năm nay, sẽ có gần mười phần trăm dân số chết đói chết khát.
Thông qua một vài thủ đoạn đặc biệt, Hàn Nguyên đã biết về tin tức lương thực sắp khan hiếm vào mùa đông. Đêm đó khi ông về nhà, khuôn mặt trông đặc biệt nghiêm trọng.
"Man Man, ngày mai con, mẹ con và chị dâu cùng nhau đi lãnh lương thực đi, nhớ lãnh luôn cả phần tuần sau nữa." Hàn Nguyên ngồi trên ghế sofa hút thuốc, dưới làn khói mông lung, khuôn mặt ông trở nên nghiêm túc: "Lấy hết tiền mặt trong nhà đi ra chợ mua thức ăn nữa, đừng đắn đo gì hết, cứ việc mua những thứ có hạn sử dụng dài và chất lượng cao ấy, dùng hết tiền mặt trong nhà mà mua. "
"Ba, có phải ba..." Chu Lâm kinh ngạc nói.
"Có phải xảy ra chuyện gì rồi không?" Dư Chi cau mày hỏi.
Hàn Nguyên thở dài, dập tàn thuốc, im lặng nhìn mấy mẹ con.
Trong lòng Diệp Man bỗng dâng lên cảm giác chẳng lành.
"Thời tiết thành phố B sắp thay đổi rồi." Quả nhiên, giọng nói nặng nề của Hàn Nguyên vang lên: "Từ chỗ lão Phương, tôi biết được một ít thông tin. Đối với vấn đề khan hiếm lương thực, Chính Phủ chắc sẽ áp dụng biện pháp mạnh, nếu ba đoán không sai, tiền giấy rồi sẽ không còn giá trị gì nữa."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!