Editor: Fuurin
Nên cứu hay không đây?
Diệp Man chần chừ nhìn Lâm Lam đang bị đè dưới thân hai người đàn ông. Cứu cô ta thì không thành vấn đề, có điều Lâm Lam quá ích kỉ, chỉ cần nghĩ tới hành vi ung dung thản nhiên tìm mọi cách để lấy cắp đồ ăn từ balô của mình, rồi lại nghĩ đến lúc cô bị Zombie tấn công cô ta chỉ biết có chạy trốn, không hề suy nghĩ lo lắng cho đồng bạn nửa phần, trái tim Diệp Man liền trở nên băng giá..
Diệp Man không phải thánh mẫu, chỉ cần nằm trong phạm vi của mình, cô sẽ cứu người, nhưng ở đây không bao gồm một cô ả lúc nào cũng có thể bỏ mình lúc nguy cấp, thậm chí còn có khả năng đẩy mình ra làm lá chắn thịt.
Hơn nữa, Diệp Man rất chướng mắt cô ả Lâm Lam này, một chút xíu đầu óc cũng không có. Dưới tình huống yếu vẫn dám chọc giận một đám đàn ông, thân phận ghê gớm thì sao chứ, phượng hoàng gặp nạn còn không bằng con gà. Cô ta ngu ngốc như vậy, Diệp Man không hiểu lúc trước cô ta làm thế nào mà bình an sống đến lớn như vậy nữa.
Thấy dáng vẻ thê thảm của Lâm Lam, Diệp Man do dự một lúc lâu, dù sao cũng học cùng trường, thôi, coi như làm một việc thiện đi. Nghĩ đến đây, cô vỗ vỗ A Bố, A Bố dùng một tay che đầu một tay che miệng, gật đầu lia lịa.
A Bố thật thông minh. Diệp Man dùng ánh mắt tán thưởng nhìn nó, thân hình màu xanh của A Bố nháy mắt lại đỏ bừng.
"Á... Cút ngay..." Diệp Man cẩn thận đẩy bụi cỏ ra, lặng lẽ bước về phía trước một bước, nhìn khoảng cách giữa bản thân và Lâm Lam, suy nghĩ phương án cứu người. Vừa mới ngẩng mặt lên, cô lập tức đối diện với một ánh mắt đầy oán hận. Không hiểu sao, nội tâm cô bỗng nhiên căng thẳng. Dường như cùng lúc, Lâm Lam bỗng kêu to: "Các người cút ngay, tha cho tôi đi, bên kia... bên kia có một người phụ nữ, các người đi mà tìm cô ta..."
Lâm Lam vừa dứt lời, Diệp Man liền biết không ổn rồi, sắc mặt nhất thời trở nên khó nhìn. Con nhỏ này... má nó, Diệp Man không nhịn được phải chửi thề, không biết cô bị cái thứ chết tiệt gì ám, mà còn muốn đi cứu cô ta! Quả xứng đáng bị người khác chà đạp, tên Mặt Thẹo nói đúng, cô ta đúng thật là thiếu đòn!
A Bố bên cạnh cả người đỏ rực, nhìn như một quả cầu lửa đang cháy hừng hừng, gai nhọn toàn thân chia4 thẳng về phía Lâm Lam, hận không thể bắn ả thành con nhím.
Mấy người đàn ông liếc nhìn nhau, Uy ca lạnh lùng dùng ánh mắt nhìn về phía bụi cỏ nơi Diệp Man đang trốn, giọng nói lạnh lẽo cất lên: "Đi ra!"
Đã bị phát hiện rồi, có trốn cũng chẳng có tác dụng, Diệp Man vỗ vỗ A Bố an ủi, để nó chờ tại chỗ tùy cơ hành động, còn mình thì dứng lên, vẻ mặt lạnh nhạt đi ra ngoài.
"Hi, chào người đẹp." Có một người đàn ông huýt sáo, xem xét Diệp Man từ trên xuống dưới: "Nhưng sao tôi thấy người đẹp trông cứ quen quen nha?"
Uy ca không lên tiếng, mặt lạnh cảnh giác nhìn Diệp Man. Một người phụ nữ độc thân trẻ tuổi có khả năng một mình sống sót trong thế giới nơi nơi toàn là Zombie đến tận bây giờ. Tất nhiên là có chỗ hơn người, từ trước tới nay hắn sẽ không tùy tiện coi thường kẻ khác, dù đối phương có trông gầy yếu không có chút uy hiếp nào. Nhưng khoan hẵng nói, hắn nhìn người phụ nữ trước mặt, thật sự bỗng nhiên có cảm giác họ đã từng quen nhau. Chỉ là tạm thời lại không nhớ đã gặp ở chỗ nào.
Diệp Man bất động mặc cho bọn họ dùng ánh mắt dò xét trên cơ thể mình, tính toán nếu lúc này mình xoay người bỏ chạy, khả năng trốn thoát sẽ là bao nhiêu. Không khí nhất thời trở nên có chút vi diệu, hai bên rơi vào tình thế giương cung bạt kiếm.
Lâm Lam vừa tránh được một kiếp nạn, ngẩng đầu lên, kinh ngạc kêu to: "Cô là đàn chị Diệp Man, không phải chị đã bị..."
Diệp Man à?
Những người đàn ông ngơ ngác nhìn nhau, biểu cảm kinh ngạc cùng lúc xuất hiện trên mặt. Uy ca nhịn không được cất tiếng hỏi: "Cô là Diệp Man à?"
"Đúng, là tôi." Diệp Man cau mày nói, trong lòng cảm thấy hết sức kỳ quái, sao bọn họ vừa nghe tên cô, lại có biểu cảm như 'Gặp quỷ' thế chứ?
"Chả trách tôi lại có cảm giác quen mắt, thì ra cô ấy chính là Diệp Man." Có người lẩm bẩm, giọng nói rất nhẹ nhưng đủ để cho Diệp Man nghe thấy rõ ràng. Diệp Man kinh ngạc nhíu mày, hình như bọn họ có quen biết cô thì phải? Nhưng cô nhớ là mình chưa từng gặp những người đàn ông này mà.
Mấy người đàn ông trao đổi ánh mắt, đều không hẹn mà cùng lộ ra khuôn mặt thiện chí. Sắc mặt Uy ca trở nên ôn hòa, ngạc nhiên hỏi: "Một mình cô trốn tới đây à?" Nói xong còn đánh giá cô một phen, trong ánh mắt hiện lên ý không thể tin.
Diệp Man gật đầu, cô biết rõ anh ta đang kinh ngạc điều gì, cô trông vừa gầy vừa yếu, nhìn là đã thấy điển hình của thể loại Lâm muội muội mong manh yếu đuối gió thổi sẽ ngã, vậy mà có thể dựa vào chính sức lực của mình để sống sót, quả thật là không thể tưởng tượng nổi.
Mặt Thẹo lập tức kinh ngạc nhìn cô, sau đó giơ ngón cái nói: "Thật sự nhìn không ra, giỏi như vậy. Chả trách..." Đang nói bỗng nhiên ngừng một chút rồi mới cười một cách thô lỗ: "Hay sau này dứt khoát cùng với bọn tôi lăn lộn đi?"
"Cám ơn, nhưng không cần đâu." Diệp Man nhếch môi cười khẽ. Cô không có ấn tượng tốt với nhóm đàn ông này lắm.
"Có cá tính, tôi thích." Mặt Thẹo cũng không bởi vì cô từ chối mà tức giận, ngược lại còn thân thiện cười toe toét.
Diệp Man đảo mắt, rồi cất nói: "Xem ra không còn chuyện của tôi nữa rồi." Cô đưa mắt nhìn Uy ca, lấy ánh mắt của cô, tự nhiên có thể nhìn ra Uy ca chính là người đứng đầu nhóm người này: "Vậy, chúc ngủ ngon." Hàm ý tạm biệt trong lời nói rất rõ ràng.
Tuy không biết những người này vì sao lại đối xử với mình rất thân thiện, tỏ vẻ như rất quen thuộc với cô, hơn nữa lời nói cũng lộ ra ý cảm kích. Nhưng Diệp Man vẫn có tâm lý đề phòng họ như cũ.
Rõ ràng Uy ca cũng hiểu, gật đầu với cô, nói: "Buổi tối đừng ngủ say quá, cẩn thận một chút."
Diệp Man kinh ngạc mở to mắt, không ngờ Uy ca sẽ nói câu quan tâm như vậy, có điều cô có thể nhận ra sự chân thành trong lời hắn nói, nên tự nhiên nở nụ cười, nói: "Tôi nhớ rồi, và cám ơn nhé." Nói xong, định xoay người rời khỏi.
"Đàn chị, chị đừng đi." Đúng lúc, một tiếng thét kinh hãi đột nhiên vang lên, bước chân Diệp Man liền dừng lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!