Chương 7: (Vô Đề)

13

Tiếng bước chân đến gần, tôi nhanh chóng nép vào phòng in bên cạnh.

Qua lớp kính mờ, tôi thấy Trưởng phòng Lâm ôm eo Hồ Tư Uyển đi về phía thang máy, tay ông ta rõ ràng đang không yên phận mà trượt xuống dưới.

Tôi chụp lại khoảnh khắc mờ ảo nhưng đủ để nhận ra này, tim đập nhanh hơn. Trương Nghị Đức nói đúng, Trưởng phòng Lâm không đơn giản chỉ là trưởng phòng, và Hồ Tư Uyển rõ ràng không chỉ là cấp dưới của ông ta.

Về nhà, tôi bổ sung thu hoạch hôm nay vào kho bằng chứng: ảnh chụp màn hình giám sát vụ điều khiển, đoạn ghi âm mờ ám của Trưởng phòng Lâm và Hồ Tư Uyển, email điều chỉnh phân công dự án.

Mỗi mục đều được ghi chú thời gian, địa điểm, tạo thành một chuỗi bằng chứng ngày càng rõ ràng.

Điện thoại rung lên, là tin nhắn của mẹ: [Anh Anh, hôm nay ba con mua nhiều tôm lắm, chỉ chờ con cuối tuần về thôi.]

[Con nhất định sẽ về.] Tôi trả lời rồi nói thêm, [Huyết áp của ba gần đây thế nào ạ?]

[Hơi cao một chút, nhưng vẫn uống thuốc đúng giờ. Con đừng lo.]

Đặt điện thoại xuống, tôi mở máy tính, tìm kiếm "Lâm Chí Viễn, Phó Tổng giám đốc".

Kết quả tìm kiếm đầu tiên là phần giới thiệu ban lãnh đạo trên trang web chính thức của công ty: Lâm Chí Viễn, Phó Tổng giám đốc Tập đoàn, phụ trách mảng Nhân sự và Tài chính.

Người đàn ông trong ảnh khoảng hơn năm mươi tuổi, có vài nét giống Trưởng phòng Lâm.

Thảo nào. Một trưởng phòng mà dám công khai bao che cho hành vi bắt nạt nơi công sở, hóa ra sau lưng có chỗ dựa vững chắc như vậy.

Tôi lật danh bạ công ty, ghi lại địa chỉ email của Phó Tổng giám đốc.

Bây giờ chưa phải lúc dùng đến lá bài này, nhưng phải chuẩn bị sẵn sàng.

Hai giờ trước buổi họp đánh giá dự án Vera, tôi liên tục kiểm tra lại các tập tin báo cáo trong USB.

Kiếp trước vào ngày này, Hồ Tư Uyển đã lén sửa đổi các số liệu quan trọng trong bài thuyết trình của tôi, khiến tôi bị bẽ mặt trước toàn thể ban lãnh đạo, thậm chí suýt mất việc.

"Minh Anh, phần của cô chuẩn bị xong chưa?"

Hồ Tư Uyển đột nhiên xuất hiện bên cạnh chỗ làm việc của tôi, nụ cười ngọt ngào đến phát ngán.

"Xong rồi." Tôi vỗ vào chiếc USB trong túi: "Tôi đã sao lưu làm ba bản."

Trong mắt cô ta thoáng qua một tia u ám, nhưng nhanh chóng lại tươi cười: "Tốt quá! Tôi vừa nhận được thông báo, buổi họp sẽ đổi sang phòng họp lớn, phải dùng máy chiếu, cô gửi tài liệu cho tôi một chút, tôi qua đó kiểm tra thiết bị trước."

Lại nữa rồi, kịch bản y hệt kiếp trước.

Tôi giả vờ suy nghĩ một lát: "Không cần phiền cô đâu, tôi tự đi kiểm tra được rồi."

"Sao được chứ!" Giọng cô ta đột nhiên cao lên rồi lại nhanh chóng hạ thấp: "Ý tôi là, Trưởng phòng Lâm giao cho tôi phụ trách công tác chuẩn bị cho cuộc họp, đây là phân công."

Tôi thong thả lấy một chiếc phong bì đã dán kín từ trong ngăn kéo ra: "Vậy thì tốt quá, đây là bản in của bài thuyết trình cuối cùng, phiền cô mang đến phòng họp, đặt lên chỗ ngồi của mỗi vị giám khảo."

Hồ Tư Uyển sững sờ, rõ ràng không ngờ tới chiêu này. Cô ta ngập ngừng nhận lấy phong bì: "Bản in?"

"Đúng vậy, cho chuyên nghiệp mà." Tôi mỉm cười: "Dù sao Vera cũng là một công ty lâu đời, họ thích những phương thức truyền thống. 

Bản điện tử tôi sẽ tự mang qua."

Những ngón tay cô ta đang cầm phong bì hơi trắng bệch, cô ta gượng cười gật đầu rồi rời đi.

Tôi biết bây giờ chắc chắn cô ta đang ở trong nhà vệ sinh nữ, điên cuồng xé phong bì để tìm nội dung báo cáo của tôi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!