Chương 2: (Vô Đề)

3

Khi tôi trở lại chỗ làm, tôi để ý thấy Hồ Tư Uyển đang lén lấy một tuýp kem chống nắng từ trong ngăn kéo ra, khóe miệng nở một nụ cười gian xảo.

"Trò đùa" thứ hai đã chuẩn bị xong rồi sao?

Tôi ngồi xuống với vẻ mặt vô cảm, mở máy tính lên.

Tâm trí tôi vẫn dừng lại ở khoảnh khắc cuối cùng trước khi chếc ở kiếp trước.

Hình ảnh méo mó dưới ánh nắng gắt, ý thức dần mơ hồ, và tiếng cười chói tai của Hồ Tư Uyển.

"Minh Anh, cô có muốn bôi chút kem chống nắng không? Hôm nay tia cực tím mạnh lắm đấy."

Giọng nói của Hồ Tư Uyển kéo tôi ra khỏi dòng hồi tưởng.

Cô ta đứng cạnh bàn làm việc của tôi, tay cầm một tuýp kem chống nắng màu trắng, trên mặt là nụ cười ngây thơ vô số tội.

Tuýp kem chống nắng đó trông không khác gì loại bình thường, nhưng tôi biết bên trong có trộn bột gây ngứa cực mạnh.

Kiếp trước, tôi đã không chút đề phòng mà bôi lên, khiến da sưng đỏ đau rát, phải xin nghỉ phép đến bệnh viện.

Vậy mà Hồ Tư Uyển còn giả nhân giả nghĩa nói: "Ôi, chắc là cô bị dị ứng với thành phần nào đó rồi."

"Cảm ơn, tôi tự mang rồi."

Tôi lấy kem chống nắng của mình từ ngăn kéo ra, giơ lên cho cô ta xem.

Nụ cười của Hồ Tư Uyển cứng lại trong giây lát, nhưng nhanh chóng khôi phục: "Thôi nào, loại của tôi là hàng mới, dùng tốt lắm, cô thử đi."

Cô ta mở nắp, nặn ra một ít kem màu trắng.

Tôi nhìn chằm chằm vào vệt kem đó, đột nhiên đưa tay nắm lấy cổ tay cô ta: "Nếu đã tốt như vậy, sao cô không tự bôi đi?"

Tiếng gõ bàn phím trong văn phòng dường như nhỏ lại.

Liếc mắt qua, tôi thấy mấy đồng nghiệp đang lén nhìn về phía này.

Hồ Tư Uyển không ngờ tới chiêu này, cổ tay trong lòng bàn tay tôi khẽ run: "Sáng nay tôi bôi rồi."

"Vậy sao?" 

Tôi cười lạnh, tay tăng thêm vài phần lực: "Vậy bôi thêm lần nữa thì có sao?"

Tôi đẩy tay cô ta về phía mặt chính cô ta.

"Cô làm gì vậy!" Hồ Tư Uyển đột ngột giật tay lại, tuýp kem chống nắng văng xuống đất.

Giọng cô ta chói lên một cách bất thường, thu hút thêm nhiều ánh mắt.

Tôi giả vờ kinh ngạc: "Đùa chút thôi mà, cô không coi là thật đấy chứ?"

Dùng chính câu cửa miệng của cô ta để đáp trả, cảm giác này còn sảng khoái hơn cả tưởng tượng.

Mặt Hồ Tư Uyển đỏ bừng.

Cô ta há miệng, dường như muốn nói gì đó, nhưng lại bị một tràng pháo tay cắt ngang.

"Mọi người chú ý một chút."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!