Đồng nghiệp của tôi rất thích đùa.
Tôi bị hạ đường huyết, cô ta đổi kẹo của tôi thành viên muối rồi quay video cười phá lên khi thấy tôi choáng váng mặt mày.
Tuýp kem chống nắng cô ta tốt bụng đưa cho tôi lại trộn bột gây ngứa, khiến da tôi lở loét.
Trời nóng 40 độ C, cô ta giấu điều khiển điều hòa đi, cười hì hì nói tâm tĩnh tự nhiên mát.
Cuối cùng, cô ta lừa tôi ra ngoại ô phơi nắng, lấy hết nước và thuốc của tôi, nhìn tôi say nắng hôn mê rồi chếc vì suy đa tạng.
Sau khi tôi chếc, cô ta đăng lên trang cá nhân: "Đồng nghiệp thể lực kém quá, đi hai bước đã thở không ra hơi, trách ai bây giờ?"
Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về ngày đầu tiên khi cô ta nhét viên muối vào kẹo của tôi.
Đời này, tôi sẽ cho cô ta nếm thử, thế nào gọi là đùa quá trớn.
1
Tôi vội vịn vào tường, một cảm giác choáng váng quen thuộc ập đến.
Trước mắt tối sầm, chân tay bủn rủn, mồ hôi lạnh lập tức thấm ướt áo sơ mi sau lưng.
Hạ đường huyết, lại tái phát rồi.
Ngón tay run rẩy sờ vào túi, chạm vào vỏ kẹo quen thuộc.
Tôi gần như không thể chờ đợi mà xé toạc bao bì, nhét "viên kẹo" vào miệng.
Mặn, là viên muối.
Nhận thức này như một gáo nước đá dội xuống, tôi run lên bần bật, bên tai lập tức vang lên tiếng cười vẫn còn in đậm trong ký ức.
"Ha ha ha, mọi người nhìn dáng vẻ đứng không vững của Tống Minh Anh kìa, có giống say rượu không?"
Tôi khó khăn ngẩng đầu, thấy Hồ Tư Uyển đang giơ điện thoại quay về phía mình, gương mặt không giấu được vẻ hả hê.
Mấy đồng nghiệp bên cạnh cô ta cũng cười khẽ, có người tỏ ra hơi lo lắng, nhưng không ai tiến lên giúp đỡ.
Cảnh tượng này không khác gì kiếp trước.
Tôi đã trùng sinh.
Trở về ba tháng trước khi bị "trò đùa ác ý" của Hồ Tư Uyển hại chếc, trở về nơi cơn ác mộng này bắt đầu.
Vị mặn chát trong miệng khiến tôi buồn nôn, nhưng thứ khiến tôi ghê tởm hơn là nụ cười giả tạo của Hồ Tư Uyển.
Khi đó, tôi đã yếu đuối nhẫn nhịn tất cả, cứ ngỡ đó chỉ là những trò đùa vô hại giữa đồng nghiệp.
Mãi cho đến khi những trò đùa đó ngày một leo thang, cuối cùng cướp đi mạng sống của tôi ở vùng ngoại ô dưới cái nắng như thiêu như đốt.
"Tư Uyển, cô đưa cho tôi cái gì đây?"
Tôi cố nén cơn choáng váng, nhưng giọng nói lại vô cùng rõ ràng.
Nụ cười của Hồ Tư Uyển cứng lại trong giây lát, rõ ràng không ngờ tới phản ứng của tôi.
"Kẹo mà, sao vậy?"
Cô ta chớp đôi mắt to tròn ngây thơ: "Minh Anh, cô không sao chứ? Sắc mặt tệ quá."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!