Chương 9: (Vô Đề)

Trình Quý Hằng híp híp mắt, không nói một lời mà quan sát Tô Yến.

Có lẽ anh đã đánh giá thấp tố chất tâm lý của đối thủ rồi.

Dù sao cũng là bác sĩ, tố chất tâm lý sao có thể kém được chứ? Đương nhiên là để có thể đạt tới mục đích cuối cùng nên mới không màng nhẫn nhục để xin lỗi anh.

Nhưng chút rủi ro nhỏ này căn bản chẳng là gì với anh, ngược lại còn khiến anh cảm thấy câu chuyện trở nên càng thú vị hơn rồi.

Anh thừa nhận bản thân không khác gì một tên khốn nạn, nhưng anh còn ghét loại người biết rõ mình là thứ khốn nạn nhưng vẫn giả làm người ngay thẳng hơn.

Tô Yến chính là loại người này.

Nếu bác sĩ Tô vẫn chưa chơi đã, vậy thì lại chơi với anh ta thêm chốc nữa vậy, để cho anh ta chơi đã chơi vui hết mức vậy.

"Xem ra bác sĩ Tô vẫn rất ghét tôi, vẫn thấy tôi là một người nguy hiểm." Trình Quý Hằng nở một nụ cười vừa bất lực vừa chua xót, anh quay đầu nhìn Đào Đào: "Cô cũng thấy rồi đó? Trong tình huống này, sao tôi có thể đi tới nhà cô chứ? Sau khi tới đó rồi, chẳng phải ngày nào cô và bác sĩ Tô cũng sẽ cãi nhau sao?" Giọng nói của anh hết sức chân thành, thậm chí còn mang phần khuyên bảo hết nước hết cái: "Tôi nói rồi, tôi không muốn khiến cô và bác sĩ Tô sinh ra hiềm khích vì mình, cô cũng đừng  khuyên tôi nữa, tôi sẽ không tới nhà cô đâu."

Anh không hề nhắc tới chuyện mình bị đánh, chuyện mình chịu uất ức.

Anh càng nói như vậy, Đào Đào càng cảm thấy đau lòng, tự trách và áy náy, cứ cảm thấy anh chịu uất ức là vì mình.

Cô chỉ từng nói với Trình Quý Hằng rằng cô đã thích một người, nhưng lại chưa từng nói với anh người kia là ai, giờ thì cô biết, bây giờ Trình Quý Hằng đã đoán ra được, người kia chính là Tô Yến.

Anh đã từng nói rất nhiều lần, không muốn khiến cô và người cô thích nảy sinh hiểu lầm chỉ vì mình. Bây giờ anh nói được làm được, thà rằng không có nhà để về cũng không muốn làm cô khó xử.

Anh đang vì mình mà tạm nhân nhượng cho lợi ích toàn cục.

Nhưng dù anh có thể chịu uất ức thì Đào Đào cũng không thể khiến anh tự dưng chịu uất ức vô cớ, càng không thể trơ mắt nhìn anh chịu uất ức vì mình, lương tâm cô sẽ bứt rứt.

Anh đã đáng thương lắm rồi, cô còn phải xát muối vào vết thương của anh làm gì?

Huống chi, cô từng hứa với anh nhất định sẽ dẫn anh về nhà, bây giờ cô cũng phải nói được làm được.

Dù cả thế giới vứt bỏ anh thì cô cũng không thể vứt bỏ anh được.

Lần đầu tiên, cô nảy sinh cảm giác vừa bất lực vừa mâu thuẫn với Tô Yến.

Tuy Tô Yến cũng chỉ vì muốn tốt cho cô, sợ cô bị lừa gạt, nhưng cũng không thể lấy danh nghĩa muốn tốt cho cô mà bắt nạt người khác chứ?

Từ trước đến nay, cô chưa bao giờ phản đối lời đề nghị hay yêu cầu của Tô Yến, bởi vì cô luôn cảm thấy Tô Yến chắc chắn đúng, nhưng lần này cô phản kháng lại, bởi vì Tô Yến sai rồi, anh không nên bắt nạt Trình Quý Hằng.

Sắc mặt cô nghiêm túc nhìn Tô Yến, giọng điệu kiên quyết nói: "Đây là chuyện giữa em và anh ấy, không liên quan gì đến anh."

Cả người Tô Yến cứng đờ, vừa ngạc nhiên vừa kinh ngạc mà nhìn về phía Đào Đào.

Không khí bỗng nhiên chết lặng.

Đào Đào lần nữa kiên định nói: "Anh ấy là người em cứu, đương nhiên em biết anh ấy tốt hay xấu, có thể tin cậy được hay không. Em cũng biết anh lo lắng cho em, nhưng em và anh ấy ở chung suốt nửa tháng, anh mới tiếp xúc với anh ấy mười phút, anh nói xem hai người chúng ta, ai mới hiểu rõ anh ấy hơn? Là anh hay là em?"

Tô Yến rất muốn kể lại hết toàn bộ chuyện vừa xảy ra ở hành lang lầu bảy, nói hết toàn bộ không sót một chi tiết nào cho cô, nhưng anh ta không làm được, anh ta không thể thừa nhận mình thích cô trước mặt cô, không thể chính miệng nói với cô nguyên nhân mình mãi không tỏ tình.

Biết bao lần muốn nói lại thôi, cuối cùng anh ta vẫn lựa chọn giấu giếm chân tướng, nhưng điều này không có nghĩa anh ta sẽ bỏ cuộc trong việc ngăn cản Trình Quý Hằng.

Con người Trình Quý Hằng trái tính trái nết, quỷ kế đa đoan, còn giỏi ngụy trang, là người rất nguy hiểm.

Bất luận thế nào, anh ta sẽ không để cho Trình Quý Hằng tới gần cô.

"Anh không đối phó với anh ta, càng không nghi ngờ anh ta, anh chỉ cảm thấy hai người các em ở cùng một nhà không tiện lắm thôi." Tô Yến cố gắng khiến cho sắc mặt và giọng điệu của mình bình tĩnh lại: "Dù sao ở chỗ anh vẫn còn một căn phòng trống, anh ta muốn ở bao lâu cũng được."

Trình Quý Hằng nghe vậy thì khẽ thở dài, anh nhìn Đào Đào, khẽ lắc đầu, rồi lại cười khổ: "Thôi vậy Ðào Tử, tôi thật sự không muốn gây phiền phức cho cô nữa. Tôi biết mình khiến người khác chán ghét, nhưng tôi không muốn khiến cho cô cũng chán ghét tôi, cho nên đừng quan tâm tới tôi nữa, cứ nghe theo bác sĩ Tô đi, cách xa tôi ra vậy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!