Chương 45: (Vô Đề)

Sau khi kết thúc cuộc gọi với Quý Sơ Bạch, Đào Đào ngây ra một lúc, trong lòng chỉ nghĩ đến Trình Quý Hằng.

Cô vẫn còn chút mơ màng, bởi vì nhận thức của cô về anh lại bị phá vỡ một lần nữa.

Bốn năm qua, cô vẫn luôn coi anh là một tên lừa đảo chỉ biết đùa giỡn với tình cảm của cô, nhưng hôm nay cô phát hiện, hình như anh… cũng không xấu như vậy.

Giờ đây mọi dấu hiệu đều chứng tỏ cho cô thấy rằng anh không hề bịa đặt về thân thế, không hề đùa giỡn thể xác lẫn tinh thần của cô, cũng không có một đi không trở lại. Nhưng những việc anh làm từ bốn năm trước lại cho thấy anh đang lừa gạt cô, nếu không tại sao anh lại trở về muộn như thế? Tại sao phải để lại cho cô địa chỉ giả trước khi rời khỏi Vân Sơn? Tại sao trong suốt bốn tháng đều không liên lạc với cô?

Đào Đào nghĩ mãi mà không hiểu, cũng nghĩ không thông.

Không biết qua bao lâu, bỗng nhiên tiếng con gái truyền đến bên tai: "Mẹ."

Bé con tỉnh ngủ rồi.

Đào Đào hoàn hồn lại trong nháy mắt, xoay người  nhìn con gái.

Bánh Sữa Nhỏ đã ngồi dậy, khuôn mặt vẫn còn đỏ ửng, hai bím tóc đáng yêu trên đầu có chút lộn xộn, đôi mắt to đen láy lộ vẻ mơ màng vì vừa tỉnh ngủ. Sau khi mẹ xoay người, cô bé lập tức giơ cánh tay nhỏ về phía mẹ, giọng nũng nịu: "Ôm ôm."

Trái tim Đào Đào muốn tan ra, cô ôm con gái vào lòng không chút nghĩ ngợi, đồng thời lại hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn của bé con, vừa cười vừa nói: "Con muốn biến thành con sâu ngủ à, buổi trưa ngủ lâu như vậy, buổi tối còn ngủ nữa không?"

Bánh Sữa Nhỏ nhíu mày, không phục nói: "Người ta không phải là sâu ngủ đâu."

Đào Đào: Đã ba giờ hơn rồi, con còn không phải sâu ngủ sao?"

Bánh Sữa Nhỏ rất nghiêm túc nói: "Buổi trưa mẹ chưa về, con cũng không có ngủ, bởi vì con vô cùng vô cùng nhớ mẹ, sau đó vì vô cùng vô cùng mệt mới ngủ thiếp đi."

Đào Đào bị vẻ mặt chững chạc của con gái nhỏ chọc cười.

Bánh Sữa Nhỏ ngẩng đầu nhìn mẹ mình: "Mẹ vừa mới đi đâu thế?"

Đào Đào im lặng, không biết nên trả lời câu hỏi của con gái như thế nào, hoặc có thể nói, cô không biết nên giới thiệu Trình Quý Hằng với con bé thế nào.

Cô đồng ý với Trình Quý Hằng, chờ sau khi anh ra ngoài từ ICU sẽ dẫn con gái đi gặp anh, thế nhưng… Cô có nên nói trực tiếp với con gái rằng Trình Quý Hằng chính là cha con bé hay không? Có lẽ trước hết nên để cô bé tiếp xúc cùng Trình Quý Hằng một thời gian rồi quyết định xem có nên nói với con bé sự thật không?

Suy nghĩ hồi lâu, Đào Đào chọn phương án thứ hai bởi vì cô vẫn không thể hoàn toàn tha thứ cho anh, cũng không thể toàn tâm toàn ý tin tưởng anh—— Một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng, cô lo rằng anh sẽ biến mất lần nữa.

Con gái rất muốn có cha, cô cũng muốn thỏa mãn nguyện vọng của con bé, nhưng điều cô lo lắng hơn là con bé sẽ thất vọng, nếu như Trình Quý Hằng biến mất lần nữa nhất định sẽ  tạo thành đả kích rất lớn cho con bé. Vậy nên trước khi chắc chắn Trình Quý Hằng không lừa mẹ con cô, cô không dám trực tiếp nói cho con gái sự thật.

Hơn nữa cô cũng không chắc con gái có thể chấp nhận Trình Quý Hằng trở thành ba của mình không, bởi vì Trình Quý Hằng đối với đứa bé mà nói vẫn chỉ là một người chú xa lạ, cho nên trước khi nói cho con bé chân tướng, vẫn nên để  con làm quen với anh, thân thiết với anh trước.

Suy nghĩ một lúc, Đào Đào trả lời theo cách mà trẻ con có thể hiểu được: "Hôm nay có một người vô cùng xấu xa đến bệnh viện, muốn làm bác sĩ bị thương, có một chú đứng ra cứu bác sĩ. Thế nhưng chú ấy lại bị thương, chảy rất nhiều máu, cần phải nằm viện, mẹ còn chăm sóc chú ấy tại bệnh viện suốt buổi trưa hôm nay."

Bánh Sữa Nhỏ trợn to mắt nhìn mẹ như đang nghe kể chuyện, trên khuôn mặt non nớt viết đầy ba chữ "sợ quá đi".

Đào Đào lập tức trấn an: "Không cần lo lắng, chú ấy rất lợi hại, chẳng những bảo vệ được bác sĩ, mà còn khống chế được người xấu nữa."

Bánh Sữa Nhỏ không sợ như vậy nữa, nhưng vẫn là không yên tâm hỏi một câu: "Người xấu bị chú cảnh sát bắt đi rồi ạ?"

Đào Đào gật đầu: "Đương nhiên!"

Bánh Sữa Nhỏ lắc đầu.

Đào Đào: "Chính là chú sáng hôm nay đã bảo vệ con đấy."

Bánh Sữa Nhỏ cực kỳ kinh ngạc: "Là chú vừa tốt vừa xấu bảo Minh Minh xin lỗi con sao?"

? Đào Đào dở khóc dở cười: "Sao lại gọi là chú vừa tốt vừa xấu?"

Bánh Sữa Nhỏ nghiêm túc trả lời: "Chú ấy làm mẹ khóc cho nên là chú xấu, nhưng chú ấy giúp con dạy dỗ Minh Minh, còn nói sẽ mãi mãi bảo vệ con, cho nên là chú tốt."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!