Chương 44: (Vô Đề)

Tô Yến chưa bao giờ nghĩ tới vậy mà Trình Quý Hằng sẽ đỡ dao thay anh ấy.

Anh nên cảm kích Trình Quý Hằng, nếu như không phải cậu ta thay anh ấy đỡ một dao, hiện tại người nằm ở trong ICU hẳn nên là anh.

Nhưng anh thà rằng người nằm trong ICU bây giờ là mình, cũng không muốn để Trình Quý Hằng thay anh đỡ một dao này.

Nhát dao này đã cướp đi trái tim của Đào Tử.

Từ giây phút Trình Quý Hằng bị đẩy vào phòng phẫu thuật, Tô Yến đã có dự cảm: Đào Đào sẽ trở về bên cạnh cậu ta.

Bây giờ dự cảm này đã trở thành sự thật.

Anh hiểu câu "Quên đi" của cô có nghĩa là gì, nhưng anh không thể chấp nhận điều đó.

Hai người họ quen nhau từ nhỏ nhưng luôn bỏ lỡ nhau, vòng đi vòng lại nhiều năm, bây giờ khó khăn lắm anh mới gặp lại cô, cuối cùng khi sắp nắm được tay cô rồi, cô lại rút tay về, trở về điểm bắt đầu.

Anh không thể chấp nhận kết thúc này, cũng không muốn từ bỏ một cách dễ dàng như vậy.

Bởi vì cô là cô gái mà anh thích nhiều năm rồi.

Câu "Quên đi" kia của cô như lưỡi dao sắc bén đâm vào trong lòng anh, anh không khỏi nắm chặt hai tay xuôi xuống bên người, buộc mình phải xem nhẹ cảm giác đau đớn trong lòng. Anh hít sâu một hơi, cố gắng giữ bình tĩnh, từ chối cho ý kiến: "Anh cảm thấy, chúng ta đều phải bình tĩnh vài ngày đã."

Giọng điệu của anh cũng rất bình tĩnh, nghe rất lý trí, nhưng ánh mắt đã bán đứng anh.

Đào Đào nhìn ra được sự bất lực và hoang mang từ trong ánh mắt của anh.

Khoảnh khắc đó trong lòng cô rất khó chịu, cũng rất áy náy, cảm thấy mình có lỗi với anh, phụ tình yêu của anh nhiều năm như vậy.

Cô thực sự đã từng nghĩ sẽ ở bên cạnh anh.

Nếu Trình Quý Hằng không xuất hiện, nói không chừng cô thật sự sẽ ở bên cạnh Tô Yến, bởi vì anh rất thích hợp làm một người chồng.

Bây giờ đối với cô, tình yêu đã là thứ yếu, chủ yếu là hai người có phù hợp hay không.

Tô Yến rất dịu dàng, biết săn sóc, đối tốt với Bánh Sữa Nhỏ, có thể làm chỗ dựa cho mẹ con  cô, hoàn toàn phù hợp với hình tượng người chồng lý tưởng của cô. Cho nên mặc dù cô không yêu anh, nhưng cũng nguyện ý ở bên cạnh anh, bởi vì phù hợp.

Nhưng Trình Quý Hằng đã xuất hiện.

Trình Quý Hằng giống như là một kẻ cuồng phá hoại, bá đạo lại càn rỡ, trước khi phá hoại chưa bao giờ thương lượng với cô, luôn tự tiện xâm nhập vào cuộc sống của cô, không kiêng nể gì mà phá hoại thế giới tình cảm của cô.

Cô mất đi quá nhiều thứ trong quá khứ, trải qua quá nhiều lần tuyệt vọng và bất lực, cho nên cô rất muốn một cuộc sống an ổn. Tô Yến có thể cho cô cảm giác an toàn, nhưng Trình Quý Hằng không thể. Anh có thể rời đi lần đầu tiên thì có thể rời đi lần thứ hai, vì vậy dù anh vì Tô Yến đỡ một dao, cô cũng sẽ không dễ dàng tin tưởng lời hứa của anh, sẽ không tha thứ cho hành động lúc trước của anh, càng không có khả năng nối lại tình xưa, nhưng… Cô không thể đuổi anh khỏi thế giới của mình.

Anh quá mạnh, mạnh đến mức làm thế giới của cô chao đảo.

Cô chán ghét loại mạnh mẽ này của anh, nhưng lại không cách nào chống cự.

Cô cảm thấy kiếp trước mình nhất định đã nợ Trình Quý Hằng, là loại nợ máu, giết người phóng hỏa, diệt cả nhà anh, nếu không kiếp này sao lại bị anh quấn lấy như vậy?

Cô không cách nào thoát khỏi Trình Quý Hằng, cho nên chỉ có thể rời xa Tô Yến.

Anh ấy nói cô cần phải bình tĩnh vài ngày, nhưng trong lòng cô hiểu rõ, bản thân không tỉnh táo được nữa, từ khi Trình Quý Hằng nói "Bởi vì em yêu anh ta", cô đã không tỉnh táo lại được.

Mặc dù cô không muốn thừa nhận, nhưng cô không thể lừa dối bản thân— trong lúc anh được đưa vào phòng phẫu thuật, cô đã nhớ về tất cả những điều tốt đẹp của anh.

Anh sẽ chuẩn bị bữa sáng cho cô, gọi cô dậy, đưa đón cô đi làm, thay cô đến bệnh viện chăm sóc bà nội, giúp cô những việc vụn vặt mà nặng nề trong cuộc sống.

Lúc cô thắp hương ở chùa Vân Sơn không cẩn thận làm bỏng mu bàn tay, anh căng thẳng lại lo lắng, trực tiếp ôm cô vào trong lòng, che chở cô rời khỏi đám người, vô cùng lo lắng dẫn cô đi tìm vòi nước, cẩn thận rửa vết thương cho cô. Sau đó khi xuống núi, hai người ngồi riêng một cáp treo, anh còn nâng tay cô lên bên môi anh, nhẹ nhàng thổi vết thương cho cô vì muốn giảm bớt cảm giác đau đớn trên mu bàn tay cô.

Kể từ khi cha mẹ qua đời, anh là người duy nhất tốt với cô như vậy ngoại trừ bà nội.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!