Lúc bị đẩy ra khỏi phòng phẫu thuật Trình Quý Hằng vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, Đào Đào cũng không thể nói gì với anh, chỉ có thể bên cạnh xe băng không rời nửa bước, cùng một vài bác sĩ đưa anh lên phòng bệnh ICU trên tầng.
Phòng bệnh ICU quản lý rất nghiêm ngặt, người nhà không thể tự tiện ra vào, chỉ có thể vào thăm bệnh nhân theo giờ giấc quy định, còn phải mặc đồ vô trùng.
Đào Đào vốn dĩ muốn đưa Trình Quý Hằng vào phòng bệnh cùng bác sĩ, tuy nhiên lúc đi tới trước cửa khu vực chăm sóc đặc biệt cô lại bị y tá quản lý phụ trách ICU ngăn lại.
Y tá nói với cô rằng người nhà chỉ có thể vào thăm bệnh nhân vào buổi chiều từ 4h đến 4h30, thời gian còn lại không được phép vào.
Bức tường ở cửa khu vực chữa bệnh vừa hay có treo một chiếc đồng hồ, Đào Đào ngẩng đầu xem giờ, mới vừa qua 2 giờ chiều, vẫn còn 2 tiếng rưỡi nữa mới có thể vào thăm anh.
Mặc dù thời gian không dài, nhưng cô vẫn lo lắng.
Thực ra cũng chỉ là khoảng cách bên trong bên ngoài cửa mà thôi, không đưa đoạn đường này cũng không sao, nhưng cô cứ không yên tâm, vì cô không thể tự mình đưa anh vào trong phòng bệnh, không thể tận mắt nhìn thấy anh được thu xếp chăm sóc cho tốt.
Cô chỉ muốn chắc chắn liệu anh có được thu xếp chăm sóc tốt hay không mà thôi, có thể để cô vào nhìn một cái là được rồi, thế là cô bắt đầu nói khéo với cô y tá nhỏ kia: "Có thể để tôi vào nhìn một cái không? Chỉ nhìn một cái thôi, xin cô đấy, anh ấy là cha của con gái tôi."
Thái độ của y tá kiên quyết: "Không được, quy định là quy định, làm sao có thể tạo điều kiện đặc biệt cho mình gia đình cô được. Sau khi cô vào trong sẽ không quấy rầy đến việc nghỉ ngơi của các bệnh nhân khác sao?"
Đào Đào không biết làm gì, nhưng vẫn không nỡ rời đi, chỉ đành tiếp tục cầu xin: "Tôi thề chắc chắn sẽ không làm ảnh hưởng đến người khác, Tôi chỉ vào xem một cái thôi."
Y tá vẫn định từ chối cô lần nữa, tuy nhiên lúc y tá chuẩn bị nói, có người nói với cô ấy rằng: "Để cô ấy vào đi, nếu như lãnh đạo khiển trách tôi sẽ chịu trách nhiệm."
Cô y tá quay mặt lại nhìn, phát hiện là Bác sĩ Tô Yến khoa Tim mạch.
Bác sĩ Tô Yến là nam thần của toàn bộ bác sĩ nữ và y tá nữ trong bệnh viện, cô y tá nhỏ này cũng không ngoại lệ, đương nhiên sẽ đồng ý vì nể mặt Tô Yến.
Hơn nữa bây giờ cả bệnh viện đều biết chuyện có người cầm dao tới đe dọa sáng nay, nghe nói có người đứng ra đỡ dao thay cho Bác sĩ Tô. Vừa nãy cô y tá nhỏ này còn đang nghĩ rốt cuộc là anh hùng hảo hán nào xả thân mình cứu bác sĩ vậy, bây giờ cô ấy biết rồi, người nhiệt tình hành hiệp trượng nghĩa kia là chồng của cô gái này.
Nếu đã như thế, cũng nên để cô vào trong nhìn một cái.
"Được rồi, sau khi vào đừng gây ồn ào, đừng nói to." Cô y tá nhỏ này vừa cầm bộ đồ vô trùng từ trong tủ ra đưa cho cô vừa dặn dò: "Thăm xong rồi thì nhanh ra ngoài, nếu như bị lãnh đạo phát hiện thì tôi và Bác sĩ Tô đều phải chịu trách nhiệm."
Đào Đào vừa cảm kích vừa xúc động, vội vã gật đầu: "Tôi biết rồi! cảm ơn cô!" Sau khi nhận bộ đồ vô trùng từ trong tay cô y tá nhỏ, cô lập tức cảm ơn người đã nói giúp cô, quay đầu nhìn lại mới phát hiện, người nói giúp cô lại là Tô Yến.
Cô rất ngạc nhiên, vì cô vốn dĩ không nhận ra sự tồn tại của Tô Yến, từ đầu đến cuối đều không có.
Lòng cô rất loạn, hơn nữa rất lo lắng cho Trình Quý Hằng, vì vậy cô hoàn toàn không chú ý đến tất cả những thứ xung quanh, thậm chí không nghe ra giọng của Tô Yến, chỉ nghe ra có người đang nói giúp cô, nhưng cho dù là như thế cô cũng không quay đầu lại nhìn người ấy, vì cô luôn nhìn cô y tá nhỏ đang giữ cửa kia với vẻ cầu khẩn.
Khoảnh khắc đối mặt với Tô Yến, cô rất bối rối, cũng rất hổ thẹn, thậm chí không biết nên đối diện với anh như thế nào, muốn nói nhưng lại dừng vài lần, cô cũng chỉ có thể nói với anh một tiếng: "Cảm ơn anh."
Vẻ mặt của Tô Yến có chút ảm đạm, nhưng anh ấy không nói gì nhiều, chỉ ôn hòa trả lời: "Mau vào trong đi."
Đào Đào gật đầu, nhanh chóng mặc bộ đồ vô trùng lên, vội vã đi vào khu chăm sóc đặc biệt.
Sau cánh cửa là một hành lang rộng rãi, hai bên hành lang có 4 phòng chăm sóc đặc biệt, số phòng được phân thành A1, B1, A2, B2.
Đào Đào vừa nghe thấy bác sĩ nói Trình Quý Hằng được sắp xếp ở giường số 3 phòng A1, lúc này cũng chỉ có cửa phòng A1 đang mở.
Vừa đi vào phòng A1, Đào Đào đã nhìn thấy Trình Quý Hằng. Bác sĩ chữa trị chính của anh vẫn chưa rời đi, đang đứng cạnh giường bàn giao những chuyện cần chú ý với y tá chịu trách nhiệm chăm sóc Trình Quý Hằng.
Bác sĩ đang đứng đối diện cửa, nhìn thấy Đào Đào trước, nhưng không quan tâm cô. Lúc sau cô y tá nhỏ mới nhìn thấy Đào Đào, lúc đó Đào Đào đã đi đến bên cạnh giường bệnh rồi, cô y tá ngay lập tức quở trách: "Cô vào đây như thế nào? Ai cho cô vào? Bây giờ lại…."
Bác sĩ ngắt lời cô y tá: "Người nhà bệnh nhân, không sao." Sau đó bác sĩ lại nói thêm: "Đợi lúc nữa Viện trưởng cũng đến, Viện trưởng rất coi trọng việc này, cũng rất quan tâm bệnh nhân, đặc biệt dặn dò chúng ta phải nỗ lực hết sức cứu chữa người bệnh, mọi người cũng phải chăm sóc cậu ấy thật chu đáo."
Câu nói này của bác sĩ không chỉ nói cho cô y tá nhỏ nghe mà còn cho người nhà bệnh nhân nghe, để trấn an tinh thần người nhà bệnh nhân.
Sau khi nghe xong lời vị bác sĩ này nói, Đào Đào thực sự yên tâm hơn—— Nếu Viện trưởng đã mở lời, vậy thì Trình Quý Hằng chắc chắn sẽ được chăm sóc tốt.
Bác sĩ rời đi sau khi dặn dò những việc cần chú ý.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!