Chương 42: (Vô Đề)

Người đàn ông tấn công bằng dao bị Trình Quý Hằng tung một cú đấm, nằm trên mặt đất bất tỉnh nhân sự. Lực lượng bảo an đã tức tốc đến hiện trường vụ việc, nhân lúc người đàn ông này đang bất tỉnh, kéo gã vào một văn phòng gần đó và nhốt lại.

Ở hiện trường sớm đã có người báo cảnh sát, chưa đầy mười phút sau cảnh sát đã đến, lúc đó Trình Quý Hằng đã được đẩy vào phòng phẫu thuật. Mặc dù sự việc xảy ra đột ngột và hiện trường vẫn còn hỗn loạn, nhưng dù sao thì đây cũng là bệnh viện, công tác cứu hộ tương đối kịp thời.

Ngay từ khi chiếc đèn đỏ với dòng chữ "đang phẫu thuật" được lắp phía trên cửa phòng phẫu thuật bật sáng, Đào Đào đứng bất động bên ngoài phòng mổ như người mất hồn, cả người hoang mang lo sợ, đờ đẫn bàng hoàng.

Tâm trí cô rất hỗn loạn, đủ loại suy nghĩ cứ đến dồn dập, trái tim cô càng thêm hỗn loạn, như bị nhốt trong một không gian vô hình, có một kết giới trong suốt ngăn cách cô với cả thế giới, cô không thể nghe thấy âm thanh ở xung quanh, cũng không nhìn thấy mọi người và hoàn cảnh xung quanh mình, chỉ có thể nhìn thấy cánh cửa phòng phẫu thuật đóng chặt, suy nghĩ toàn bộ đều là những gì anh vừa mới nói với cô—

"Bởi vì em yêu anh ta."

Mặc dù trong câu nói chỉ có sáu từ ngắn ngủi, nhưng từng từ đều có sức mạnh vô cùng lớn, giống như một cơn sóng cuồn cuộn ngất trời, khí thế dào dạt không thể ngăn cản, đập vào tim cô một cách mãnh liệt.

Ở nơi nào đó vô cùng cứng rắn sâu thẳm trong trái tim đã bị đập vỡ thành một vết nứt, dưới vết nứt ấy là ký ức mà cô chôn giấu bốn năm.

Bốn năm qua, cô gần như không nghĩ về anh.

Mới đầu cô ép bản thân không được nghĩ đến anh, sau này khi con gái chào đời, cuộc sống của cô đã bị con gái chiếm trọn, cũng không còn sức lực để nghĩ đến anh nữa. Theo thời gian cô cũng quên anh rồi, có thể nói là quên hoàn toàn, chỉ có những lúc con gái hỏi về ba, cô mới bất đắc dĩ nghĩ đến anh, nhưng ngay cả khi nghĩ đến thì trong lòng cô cũng không còn gợn sóng.

Bốn năm qua, cô đã phải đối mặt rất nhiều khoảnh khắc tuyệt vọng và bất lực, trong đó ấn tượng sâu sắc nhất là một tháng sau khi cô sinh con.

Theo lý mà nói thì cô nên nằm trên giường ở cữ, nhưng thực tế không cho phép cô nghỉ ngơi.

Nếu cô nghỉ ngơi rồi sẽ không có ai chăm sóc con, cũng không có ai nấu ăn cho cô, không ăn thì sẽ không có sữa, cũng không có cách nào để nuôi con gái.

Cô còn không có kinh nghiệm chăm con, thường xuyên bị tiếng khóc vô cớ của con giày vò đến mức gần như sụp đổ, cũng không được ngủ đủ một giấc, tinh thần uể oải và thẫn thờ, nhưng lại phải mạnh mẽ vực dậy tinh thần để dỗ dành con. Tuyệt vọng đến cùng cực, lại không có ai bên cạnh, cô muốn xin giúp đỡ mà không biết phải tìm ai.

Trong một tháng đó, cô đã nghĩ đến việc trực tiếp nhảy từ trên ban công xuống không biết bao nhiêu lần, thậm chí vài lần đã đứng ở trên ban công, cuối cùng tiếng khóc của con gái đã kéo cô lại— Sau khi sinh con, ngay cả chết cô cũng không dám chết nữa.

Thời điểm đó cô đã rất hận anh, thực sự rất hận, hận anh đã bỏ rơi cô, hận anh lừa dối cô, hận anh đã đùa giỡn với cơ thể và trái tim của cô, hận anh để cô có con.

Nhưng thời gian trôi qua, cô thậm chí đã không còn bất cứ sự oán hận nào.

Bốn năm trôi qua, tình cảm thuở ban đầu dù có mặn nồng đến đâu cũng sẽ bị cuộc sống thực tại bào mòn hết sạch.

Cô thật sự không còn yêu anh nữa, ngay cả khi gặp lại trong lòng cô cũng không gợn sóng, chỉ là vừa lo vừa sợ, sợ anh cướp đi con gái của mình.

Anh giàu có và quyền lực, nếu anh thực sự muốn cướp con gái cô, cô nhất định cướp không lại anh, thật may là anh không làm như vậy.

Cô vẫn nhớ như in cái ngày họ gặp lại, sau khi anh xuất hiện trong siêu thị nhỏ, câu đầu tiên anh nói với cô là: "Đào Tử, anh thực sự quay về rồi, chỉ là muộn mất hai tháng."

Cô không tin, chỉ cần là lời anh nói, cô không tin một lời.

Kinh nghiệm trong quá khứ cho cô biết rằng anh là một tên lừa gạt, có thể diễn kịch mọi lúc mọi nơi.

Bốn năm trước cô đã bị lừa một lần rồi, bốn năm sau tuyệt đối không thể để bị lừa thêm lần nữa.

Cô chỉ muốn anh mau chóng biến mất, đừng bao giờ xuất hiện trước mặt cô nữa, đừng bao giờ quấy rầy cuộc sống của hai mẹ con cô nữa.

Để khiến anh bỏ cuộc hoàn toàn, cô còn nói với anh mình đã yêu Tô Yến rồi.

Thực ra cô không yêu Tô Yến, chỉ là thích, chưa đến mức yêu, nhiều hơn là sự biết ơn và dựa dẫm.

Biết ơn anh ấy đã đối tốt với Bánh Sữa Nhỏ như vậy, dựa dẫm sự vào dịu dàng, chăm sóc, quan tâm của anh ấy.

Làm mẹ đơn thân được 4 năm, đã trải qua biết bao nhiêu lần tuyệt vọng và bất lực, cô đã khó lòng yêu ai được nữa, vì vậy cô thay đổi tiêu chuẩn yêu hay không yêu của mình dựa trên việc có đối tốt với con gái mình hay không.

Tô Yến đối xử với Bánh Sữa Nhỏ rất tốt, cho dù anh ấy có làm gì đi chăng nữa thì cũng sẽ nghĩ đến Bánh Sữa Nhỏ của cô. Bánh Sữa Nhỏ cũng rất thích anh ấy, nên khi Trình Quý Hằng hỏi cô có yêu Tô Yến không, cô đã trả lời là yêu.

Một người dối trá vô tâm như anh cũng có thể làm ra được một chuyện vĩ đại như vậy sao? Thật là mỉa mai?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!