Chương 41: (Vô Đề)

Trường mầm non quốc tế Ái Lạc là trường mẫu giáo tốt nhất ở thành phố Đông Phụ, áp dụng mô hình giáo dục quốc tế hóa, sở hữu đội ngũ giáo viên mầm non hàng đầu và cơ sở hạ tầng thiết bị tiên tiến nhất ở thành phố Đông Phụ.

Để đảm bảo chất lượng dạy học, trường mẫu giáo chỉ áp dụng hình thức dạy học theo lớp nhỏ, mỗi lớp nhiều nhất là 15 học sinh, đồng thời trước khi nhập học, phụ huynh và học sinh sẽ cùng nhau tham gia phỏng vấn, phỏng vấn đạt là có thể được nhận.

Đây là một ngôi trường mẫu giáo tư lập, học phí một năm lên tới 250 nghìn, mặc dù như vậy, những người giàu ở Đông Phụ vẫn tranh nhau gửi con ở đây.

Mô hình quản lý nội bộ của loại trường mầm non tư lập hàng đầu này không khác gì một công ty, bất kì quyết định nào đều cần phải thông qua bỏ phiếu biểu quyết trong cuộc họp cổ đông, trừ khi một trong số các cổ đông nắm giữ trên năm mươi phần trăm cổ phần, vậy thì vị cổ đông này sẽ sở hữu một phiếu có quyền thông qua hoặc bác bỏ.

Trình Quý Hằng là cổ đông lớn nhất của trường mầm non Ái Lạc, nắm trong tay 60% cổ phần.

Cổ đông lớn nhất  trước đó của trường mẫu giáo là bà nội anh, bà lão này lúc còn sống đã đầu tư không ít vào các trường quý tộc tư lập.

Sau khi bà nội mất, toàn bộ tài sản dưới tên đều để lại cho anh. Nhưng lúc ấy anh vẫn chưa trưởng thành, hơn nữa vẫn luôn đi học ở nước ngoài, vì vậy toàn bộ tài sản của anh đều do người giám hộ về mặt pháp luật Trình Ngô Xuyên thay mặt xử lý. Vì vậy sau khi bà lão chết, Trình Ngô Xuyên mới có thể trở thành chủ tịch hội đồng quản trị của tập đoàn. Đây cũng là một chỗ khôn khéo của bà lão, vừa đảm bảo trước khi anh quay về nước, tập đoàn sẽ không rơi vào tay người ngoài, lại đảm bảo con trai bà sẽ không bị chết đói. Nhưng cũng chính vì di chúc này mà lúc trước Bách Lệ Thanh mới muốn giết anh hết lần này đến lần khác.

Sau khi chính thức tiếp quản những trường học kia thì Trình Quý Hằng gần như không tham gia vào công việc của quản lý cấp cao, một là vì không hiểu cách thức vận hành của trường học, nên không can thiệp bừa nãi, việc chuyên môn thì nên để người có chuyên môn làm; hai là vì công việc chính của anh đều ở tập đoàn, bình thường về cơ bản đều là phía trường học viết báo cáo xong rồi gửi cho anh phê duyệt.

Thậm chí anh gần như quên rằng dưới tên mình còn có vài trường tư lập, cho đến vừa nãy khi bà lão bảo anh tìm trường mầm non cho Bánh Sữa Nhỏ, anh mới nhớ ra chuyện này.

Rời khỏi siêu thị nhỏ, sau khi quay trở lại xe, anh lập tức gọi điện cho hiệu trưởng trường mầm non Ái Lạc.

Hiệu trưởng bắt máy rất nhanh, nói với giọng điệu tôn kính: "Trình tổng."

"Hiệu trưởng Vương." Trình Quý Hằng đi thẳng vào vấn đề: "Tôi cần ông giúp tôi sắp xếp cho một bé gái 3 tuổi nhập học."

Tuyệt đối không thể từ chối yêu cầu của cổ đông lớn, Hiệu trưởng Vương không nghĩ ngợi gì mà nói ngay lập tức: "Không vấn đề gì. Cậu xem mấy ngày hôm nay khi nào phụ huynh của đứa trẻ có thời gian, bảo họ đưa đứa trẻ tới phỏng vấn?"

Trình Quý Hằng: "Phỏng vấn cái gì?"

Hiệu trưởng Vương: "Chủ yếu là để quan sát trình độ văn hóa cơ bản của phụ huynh và kiểm tra trình độ tiếng anh của đứa trẻ."

"Ồ." Trình Quý Hằng điềm tĩnh nói: "Bé gái này hình như chưa biết tiếng anh." Anh đặc biệt giải thích thêm: "Mới vừa tròn 3 tuổi, vẫn đang còn nhỏ."

Mặc dù không thể không nể mặt cổ đông lớn, nhưng Hiệu trưởng Vương vẫn có chút khó xử: "Cậu cũng biết, từ trước đến nay tiêu chuẩn nhập học của trường chúng ta rất cao."

Trình Quý Hằng: "Cô bé là con gái tôi."

Ngụ ý: Ông tự xem mà giải quyết đi.

Hiệu trưởng Vương: "…"

Một trong những kỹ năng cơ bản mà người thành công cần nắm vững là tùy cơ ứng biến, Hiệu trưởng Vương lập tức đổi giọng: "Phỏng vấn chỉ là thủ tục thôi, biết tiếng anh hay không cũng không sao cả, trường chúng ta là trường song ngữ mà."

Trình Quý Hằng nghiêm túc hỏi: "Sau này cô bé đi học không theo kịp chương trình học thì phải làm sao? Liệu có đả kích sự tự tin của cô bé không?"

Hiệu trưởng Vương: "Không vấn đề gì, có thể tìm lớp phụ đạo một một bên ngoài, nói thêm với giáo viên của lớp là thường xuyên khen thưởng khuyến khích, tuyệt đối sẽ không có chuyện đả kích sự tự tin của trẻ nhỏ! Hơn nữa đều là trẻ ba tuổi, trừ phi là con lai hay có quốc tịch nước ngoài, trình độ tiếng anh có thể tốt đến mức nào chứ? Cậu yên tâm đi, tuyệt đối không có vấn đề gì, cứ giao cho tôi!"

Trình Quý Hằng yên tâm: "Được, vậy thì làm phiền ông rồi."

Hiệu trưởng Vương đáp liên tục: "Không phiền không phiền, không phiền chút nào. Ngày 1 tháng 9 đến báo danh, đến lúc đó cậu và bà xã trực tiếp dẫn bé đến là được."

Trình Quý Hằng: "Được rồi, cảm ơn ông."

Sau khi tắt điện thoại, anh thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng làm được một việc cho con gái mình, mặc dù chỉ là gọi một cuộc điện thoại, nhưng cũng còn hơn so với 4 năm qua không làm được gì.

Sau khi giải quyết xong chuyện trường mẫu giáo cho con gái, anh lấy ra một chiếc điện thoại khác từ trong hộp để đồ ở giữa ghế lái và ghế phụ.

Chiếc điện thoại này anh mới mua được nửa tháng, sim điện thoại cũng làm mới nửa tháng, đồng thời còn đăng ký một tài khoản Wechat mới.

Mặc dù tài khoản Wechat này không có bạn bè nào, nhưng mỗi ngày anh đều đăng trạng thái, một ngày đăng mấy lần, cả ảnh và văn bản, liên tục đăng bài quảng cáo bánh trung thu trong nửa tháng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!