Sau khi đôi vợ chồng già ở tầng trên đến, Đào Đào lập tức ôm túi rời đi, đến trường mẫu giáo nộp học phí cho con gái. Trước khi đi cô cũng không quên dặn dò Bánh Sữa Nhỏ một câu, bảo cô bé phải ngoan ngoãn, nghe lời ông bà.
Bánh Sữa Nhỏ thực sự rất ngoan ngoãn, sau khi mẹ rời đi cô bé không khóc cũng không làm loạn, chơi một mình với quả bóng da nhỏ.
Quả bóng da sắc màu này mẹ vừa mua cho cô bé hôm qua, cô bé rất thích. Đập bóng da là trò chơi mà cô bé thích nhất bây giờ.
Tối hôm qua trong quán cô bé đập liên tục 20 cái không ngừng, mẹ còn khen cô bé rất lợi hại.
Bánh Sữa Nhỏ chơi một mình với quả bóng da trước, đột nhiên cô bé muốn biểu diễn cho ông bà xem kỹ thuật đập bóng của mình, thế là hào hứng nói với ông bà: "Con đập bóng cho ông bà xem được không? Con có thể đập 20 cái một lúc đấy!"
Giọng nói non nớt tràn đầy tự tin.
Hai ông bà cổ vũ cô bé. Ông lão nói trước, vừa cười vừa gật đầu: "Được được, để ông xem xem con lợi hại như thế nào."
Bà lão cũng cười nói: "Con đập đi, ông bà đếm cho con."
Bánh Sữa Nhỏ gật đầu vui vẻ: "Dạ!" Sau đó lập tức biểu diễn màn đập bóng da.
Ông bà cũng rất phối hợp, vừa cười vui vẻ nhìn cô nhóc đập bóng, vừa đồng thanh đếm cho cô bé: "1,2,3…10,11,12…"
Còn chưa đếm tới 13, Bánh Sữa Nhỏ đột nhiên "Ai da" một tiếng, cùng lúc ấy, quả bóng da nhỏ bay ra khỏi chân cô bé, rơi xuống mặt đất trước cửa siêu thị, sau đó lăn lộc cộc lộc cộc ra ngoài.
Thấy quả bóng da của mình lăn ra ngoài siêu thị nhỏ, Bánh Sữa Nhỏ lập tức đuổi theo, đồng thời nói với ông bà với giọng non nớt: "Con đi bắt quả bóng da nhé!"
Trước cửa siêu thị là một vỉa hè rộng rãi, cây xanh trồng hai bên đường, quả bóng da nhỏ lăn thẳng về phía cái cây xanh đối diện trước cửa siêu thị
Đôi chân ngắn của Bánh Sữa Nhỏ nhanh chóng di chuyển, sốt ruột đuổi theo quả bóng da.
Thế mà cô bé mới chạy tới giữa vỉa hè, quả bóng da nhỏ của cô đã bị người khác nhặt đi.
Người nhặt quả bóng của cô bé là một cậu bé, cao hơn cô bé gần một cái đầu.
Bánh Sữa Nhỏ quen cậu bé này, nhưng cô bé không thích anh trai nhỏ này một chút nào, bởi vì cậu bé luôn bắt nạt cô bé, còn luôn nói cô bé không có ba.
Cậu bé là con trai của bà chủ quán cơm bên cạnh, lớn hơn Bánh Sữa Nhỏ hai tuổi, sau khi cướp quả bóng da nhỏ của Bánh Sữa Nhỏ đi, cậu bé còn vô cùng đắc ý hét lên: "Ha ha, tao nhặt được một quả bóng da nhỏ!"
Bánh Sữa Nhỏ vội vàng nói: "Đó là quả bóng da nhỏ của em, anh mau trả lại cho em đi!"
Cậu bé khinh thường, vẻ mặt ngang ngược: "Ai có thể chứng minh quả bóng này là của em? ở trên quả bóng có viết tên của em à? Nhỡ đâu em nói dối thì sao?"
Mặt của Bánh Sữa Nhỏ đỏ lên vì sốt ruột: "Em không nói dối, đây là quả bóng da mẹ mua cho em!"
Cậu bé: "Vừa nhìn là biết em là đồ hay nói dối, quả bóng này chắc chắn không phải của em! Anh nhặt được thì đó là quả bóng da nhỏ của anh!" Nói xong, cậu bé quay người chạy đi, vừa chạy vừa đắc ý hét to: "Yeah! Tao nhặt được một quả bóng da nhỏ!"
Bánh Sữa Nhỏ sắp bị chọc tức phát khóc, nhưng cô bé cố nhịn không khóc, đuổi theo cậu bé ngay lập tức, muốn giật lại quả bóng da nhỏ của mình.
Tuy nhiên cô bé vừa chạy được vài bước, cậu bé phía trước lại không chạy nữa, đột nhiên quay người lại, dùng lực ném quả bóng da nhỏ trong tay lại chỗ cô bé.
Quả bóng da nhỏ đập mạnh vào trán cô bé. Bánh Sữa Nhỏ đau chết đi được, lại rất tủi thân, ngay lập tức òa khóc lớn.
Cậu bé vẫn rất đắc ý, cười ha hả hét lớn: "Mọi người mau đến xem đi, kẻ nói dối khóc nhè rồi!"
"Không phải em muốn bóng da à? Anh đưa cho rồi đấy, làm sao mà không bắt được thế? Vì em chính là một đứa ngốc!"
"Ngoài khóc ra em biết làm gì nữa? Đứa trẻ không có ba khóc rồi! Xấu hổ quá! Thật là mất mặt… a a a!"
Cậu bé còn chưa dứt lời, đột nhiên bắt đầu hoảng sợ két lớn, bởi vì cậu ta bị người ta cầm lấy phần sau cổ áo xách lên.
Người xách cậu bé lên là Trình Quý Hằng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!