Đào Đào để điện thoại lại cho Trình Quý Hằng xong liền hùng hục chạy xuống tầng 7.
Lúc cô rời đi còn chưa đến tám giờ, bây giờ đã chín rưỡi rồi, bà nội nhất định đã tỉnh từ lâu, chắc bây giờ đang đói lắm.
Lúc rời đi từ chỗ Trình Quý Hằng, trong lòng Đào Đào tràn đầy lo lắng. Thang máy quá chậm, cô trực tiếp đi xuống bằng cầu thang bộ. Nhưng vừa bước vào phòng bệnh cô liền giật mình, vô cùng kinh ngạc mà nhìn người đang ngồi bên cạnh giường bệnh thay cô đút bữa sáng cho bà.
Là Tô Yến.
Không phải hôm nay anh ấy nghỉ sao?
Đào Đào sững sờ vài giây, không kìm được mà hỏi: "Sao anh lại ở đây?" Từ tầng mười bảy chạy xuống tầng bảy, cô đổ rất nhiều mồ hôi, vừa nói vừa thở hổn hển, nhưng không giấu được sự kích động và ngạc nhiên trong giọng nói, đáy mắt còn lóe lên ánh sao: "Chị Châu nói hôm nay anh nghỉ."
Mặt mày Tô Yến thanh tú, mỉm cười, giọng nói ấm áp: "Chị Châu gọi điện cho anh, nói em muốn hỏi thăm tình hình của bà nội, vậy nên anh tới."
Anh mặc một chiếc sơ mi trắng và quần tây chỉnh tề, trắng trẻo, gầy, đẹp trai, không mặc áo blouse trắng, đến thăm bệnh như một người bình thường.
Cho nên, hôm nay anh đặc biệt đến bệnh viện là vì cô sao?
Trái tim Đào Đào run lên, cảm giác như trong lúc cô mất cảnh giác bị rót một ngụm mật ong, tuy rằng không hề phòng bị, nhưng lại ngọt ngào đến tận đáy lòng.
Chỉ là, đây là một loại ngọt ngào vụng trộm, chỉ có thể tự mình nhấm nháp.
Anh giống như vì sao sáng, hào quang quá chói lọi, còn cô lại như hạt bụi tối tăm ảm đạm. Thế nên cô không dám đòi hỏi quá nhiều, chỉ cần được anh soi sáng, cô đã thấy mãn nguyện rồi.
"Cảm ơn anh." Cô cố gắng hết sức để kìm nén sự ngại ngùng và kích động trong lòng, ép bản thân bình tĩnh bày tỏ lòng biết ơn: "Còn phiền anh phải đi thêm một chuyến."
Tô Yến: "Không có gì, dù sao anh cũng rảnh rỗi mà."
Đào Đào đi về phía giường bệnh, chìa tay ra nói: "Đưa cho em đi, em đút cho."
Tô Yến đưa bát và thìa trong tay cho cô, đứng dậy khỏi chiếc ghế bên cạnh giường bệnh.
Đào Đào thế chỗ anh, ngồi xuống ghế.
Bà nội tựa lưng vào thành giường bệnh đã được nâng lên một nửa, thân hình gầy gò trong bộ đồ bệnh nhân, mái tóc bạc trắng, gương mặt đầy nếp nhăn, mắt mờ đục nhưng ánh mắt vẫn trong veo.
Bà thấy cháu gái mồ hôi nhễ nhại, lấy làm lạ hỏi: "Vừa rồi con đi làm gì thế? Sao lại mệt đến mức này?"
Đào Đào thành thật trả lời: "Thang máy chậm quá, con phải chạy từ tầng 17 xuống đây ạ."
Cô cũng không giấu bà việc mình cứu người, bởi vì cô biết bà nhất định sẽ tán thành việc làm này của cô, cho dù không tán thành thì cũng sẽ không phản đối.
Bà quan tâm hỏi: "Cậu ấy tỉnh rồi hả?"
Đào Đào đút cho bà một muỗng cháo: "Tỉnh rồi ạ, vừa tỉnh lúc sáng, ban nãy con ở bên cạnh chờ bác sĩ kiểm tra cho anh ta."
Bà: "Tỉnh lại là tốt rồi. Chàng trai đó cũng đang còn trẻ tuổi, nếu ra đi như thế này thì đáng tiếc quá."
Không hiểu vì sao, trong đầu Đào Đào chợt hiện lên câu nói "Tai họa ngàn năm để lại", cô buột miệng thốt lên: "Anh ta mạng lớn, không chết được đâu." Có lẽ cô cảm nhận được sự ghét bỏ trong giọng điệu của mình quá mạnh mẽ, đành lấp liếm nói thêm một câu: "Đại nạn không chết, về sau chắc chắn sẽ gặp may mắn."
Bà lại hỏi: "Liên lạc được với người nhà cậu đó chưa?"
Đào Đào: "Chắc là liên lạc được rồi."
Bà thở phào nhẹ nhõm: "Vậy là tốt rồi."
Đào Đào bật cười: "Bà có vẻ rất quan tâm anh ta."
Bà nói: "Người nhà cậu ấy không ở cạnh, một mình cũng không dễ dàng gì, chúng ta giúp được gì thì cứ giúp. Về sau nếu con một mình ở ngoài, bà cũng hy vọng có người có thể toàn tâm toàn ý mà giúp đỡ con."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!