Trong suốt 4 năm, Trình Quý Hằng không cho bản thân một ngày để nghỉ ngơi, anh chưa bao giờ đến công ty sau 8 giờ sáng và không bao giờ rời công ty trước 11 giờ tối, mỗi ngày đều vùi mình trong công việc với cường độ cao.
Trong mắt bạn bè và nhân viên công ty, anh là một người cực kì cuồng việc, ngoài chơi MMA, anh không có bất kỳ sở thích nào khác, từ sáng đến tối ngoại trừ công việc thì cũng chỉ có công việc.
Hiệu quả công việc của anh cao hơn mức bình thường. Dưới sự lãnh đạo của anh, Tập đoàn Trình Thị đang trên bờ vực phá sản đã vực dậy một cách thần kỳ, hơn nữa mở ra một kỷ nguyên huy hoàng và thịnh vượng đã mất từ lâu. Giá trị vốn hóa thị trường của công ty tăng đều đặn trong bốn năm, bây giờ đã đạt gần trăm tỷ.
Khi hội đồng quản trị bỏ phiếu bầu chủ tịch hội đồng quản trị, Trình Quý Hằng nhận được tỷ lệ ủng hộ là 60%, phần còn lại không phải là bỏ phiếu trắng thì chính là bỏ phiếu cho Bạch Lệ Thanh.
Có hai nguyên nhân họ không bỏ phiếu cho anh, một là ủng hộ Bạch Lệ Thanh, hai là không xem trọng anh.
Sau khi Bạch Lệ Thanh bị loại bỏ, những cổ đông không ủng hộ anh cũng không thay đổi thái độ, nhưng Trình Quý Hằng cũng không quan tâm đến thái độ của những người này.
Nhưng theo thời gian, thái độ của những người này dần dần thay đổi.
Nguyên nhân cũng là tập đoàn đã chuyển từ lỗ sang lãi, cổ đông là người trực tiếp hưởng lợi, có tiền mà không kiếm là kẻ ngốc. Chính vì vậy, những cổ đông vốn dĩ không xem trọng anh đã dần bị anh làm cho tâm phục khẩu phục trong thời gian bốn năm.
Trong mắt họ, Trình Quý Hằng chắc chắn là một người con của trời, đã xoay chuyển tình thế trong lúc nguy cấp.
Chỉ có bản thân Trình Quý Hằng mới biết, anh đang dùng công việc để làm tê liệt bản thân, để công việc kinh doanh phức tạp chiếm trọn tâm trí của anh, không cho Quả Đào kia bất kỳ cơ hội nào.
Tập thể thao đối kháng là để phát tiết cảm xúc của mình, nếu không anh sẽ phát điên mất.
Nhưng không có người nào có thể làm việc liên tục suốt ngày đêm không nghỉ ngơi, cũng không phải ngày nào cũng có hàng tá công việc chờ anh giải quyết, sẽ luôn có lúc anh bất đắc dĩ phải tạm dừng lại.
Công việc là áo giáp cho tâm trí anh, một khi anh ngừng làm việc, tâm lý sẽ không còn khả năng tự vệ, mỗi khi như vậy, cảm xúc nhớ nhung kìm nén trong lòng bấy lâu nay sẽ lợi dụng khoảng trống mà thâm nhập, Quả Đào ngốc sẽ chiếm lấy trái tim anh ngay lập tức. Sau đó anh sẽ cảm thấy đau tim, không chỉ đau ở tâm lý mà còn đau về thể xác, như thể có ai đó đâm một nhát dao vào tim anh, đau đến nỗi không thể chịu đựng nổi.
Vì lý do này, anh còn đi khám bệnh, hơn nữa cũng đi khám thường xuyên, đã siêu âm tim vô số lần, xét nghiệm máu vô số lần thậm chí đã khám sức khỏe tổng thể nhiều lần, nhưng không lần nào tìm ra vấn đề, tất cả số liệu cho thấy tim mạch và cơ thể anh không có bất cứ vấn đề nào cả, anh vô cùng khỏe mạnh.
Toàn bộ cơn đau tim chỉ là do anh tưởng tượng ra.
Cho nên bác sĩ khuyên anh nên đến gặp bác sĩ tâm lý.
Nhưng Trình Quý Hằng cảm thấy mình không có vấn đề gì về tâm lý cả, một chút cũng không có, anh còn chế giễu lời khuyên của bác sĩ.
Anh không tin mình có thể vì Quả Đào ngốc mà điên cuồng đến mức này, còn suy tưởng ra việc mình đau tim? Không hề có khả năng. Mẹ nó, không phải chỉ là một Quả Đào ngốc thôi sao? Ông đây không quan tâm, không quan tâm một chút nào!
Cho dù cô có biến mất cả đời này, ông đây cũng sẽ không thèm nhớ cô.
Chịu đựng như vậy hơn nửa năm, cuối cùng anh cũng phải đến gặp bác sĩ tâm lý, nguyên nhân là do một đĩa đào.
Buổi sáng hôm đó sau khi thức giấc, anh nhìn thấy trên bàn có để một đĩa đào đã rửa sạch sẽ, một trong những món ăn sáng do dì giúp việc chuẩn bị.
Cảm giác đau tim ập đến như một cơn sóng lớn, đau đến nỗi anh không thể coi nhẹ, không thể chịu đựng.
Sau đó, anh đã khuất phục, đến gặp bác sĩ tâm lý.
Lần đầu tiên đi khám bệnh, bác sĩ đã hỏi tình hình gần đây của anh, tại sao lại muốn đi gặp bác sĩ tâm lý? Câu trả lời của anh là: "Dị ứng với đào."
Sau đó anh lại nói: "Tôi không thể nhìn thấy đào, nếu nhìn thấy thì sẽ thấy đau tim."
Anh lại nói: "Tôi muốn chặt hết tất cả cây đào trên thế giới."
Anh lại nói: "Tôi ghét đào."
Mở miệng một câu đào hai câu cũng là đào, có thể thấy tuyệt đối có liên quan đến đào.
Sau đó bác sĩ hỏi anh một vài câu hỏi nữa, nhưng anh luôn né tránh chủ đề chính, hỏi một đằng trả lời một nẻo, không nói vào trọng tâm cũng không nói sự thật.
Vị bác sĩ này có kinh nghiệm dày dặn, nhìn qua đã biết người bệnh này rất bướng bỉnh, không bao giờ nói ra sự thật khi còn tỉnh táo, nên đã dùng phương pháp thôi miên chữa trị.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!