Năm mẹ bị tai nạn giao thông, anh mới sáu tuổi.
Hôm đó là ngày quốc tế thiếu nhi, cũng lần cuối cùng trong đời anh đón tết thiếu nhi.
Ngày quốc tế thiếu nhi được nghỉ nên anh không cần đi tới nhà trẻ, nhưng anh cũng không ngủ nướng, bởi vì anh phấn khích đến nỗi không ngủ được.
Mẹ đã hứa hôm nay sẽ dẫn anh đi sở thú chơi, nhưng phải đợi tới chiều vì sáng bà ấy phải đến công ty họp, họp xong mới có thể dẫn anh đến sở thú.
Bữa sáng là cơm chiên dăm bông trứng gà, sữa đậu nành tươi và rau cải xào, đều do mẹ tự tay nấu.
Chỉ cần mẹ rảnh thì bữa nào cũng sẽ đích thân xuống bếp, nhưng nếu như bà ấy bận thì sẽ không ở nhà mấy ngày liên tục, những ngày đó chỉ có dì giúp việc ở nhà bầu bạn với anh.
"Mẹ, hôm nay ba có về nhà không ạ?" Anh cầm cái muỗng nhỏ, vừa ăn một miếng cơm chiên nên cái miệng nhỏ bóng nhẫy, nhìn mẹ với ánh mắt đầy mong đợi.
Đã rất lâu rồi anh chưa gặp ba, anh hy vọng hôm nay ba có thể về nhà, cùng đi sở thú với anh.
Động tác đang gắp thức ăn của mẹ lập tức khựng lại nhưng chỉ chốc lát bà đã lấy lại vẻ bình tĩnh, gắp rau cải vào bát nhỏ của anh, giọng điệu dịu dàng nói: "Hôm nay ba con không đi cùng chúng ta được, ông ấy phải đi làm, phải kiếm tiền, kiếm được tiền rồi mới có thể mua đồ chơi cho con."
Anh rất thất vọng, thở dài một hơi, rầu rĩ không vui nói: "Tại sao mẹ có thể ở nhà với con mà ba lại không thể ạ? Không phải mẹ cũng phải kiếm tiền hay sao ạ?"
Lúc còn nhỏ, anh không hiểu tại sao ba lại bận rộn như vậy, bận đến mức không thèm về nhà. Mãi sau này anh mới hiểu được, người ba một ngày trăm công ngàn việc này của anh không phải bận vì công việc mà là vì phụ nữ.
Ngoài Bách Lệ Thanh ra, ông ta còn có rất nhiều người phụ nữ khác.
Trình Ngô Xuyên là một thiếu gia ăn chơi điển hình, không học vấn không nghề nghiệp chỉ biết sống trong xa hoa đồi trụy. Mẹ anh Ngô Mạn Chi lại là tiểu thư khuê các, có tri thức hiểu lễ nghĩa, thông minh tài giỏi, sở dĩ lấy Trình Ngô Xuyên hoàn toàn là do mắt bị mù.
Nhà họ Ngô và nhà họ Trình cũng không qua lại với nhau cho nên mẹ anh căn bản không biết tính tình Trình Ngô Xuyên như thế nào, hơn nữa lúc bà ấy lên cấp ba, toàn bộ nhà họ Ngô đã sớm di dân ra nước ngoài— Sau khi tốt nghiệp về nước, bà ấy tham gia hôn lễ của bạn, quen biết Trình Ngô Xuyên trong buổi hôn lễ đó— Cho nên trước khi cưới, cũng không có ai giúp bà ấy nghe ngóng chuyện trong quá khứ của Trình Ngô Xuyên và bối cảnh nhà họ Trình, người có lòng tốt nhắc nhở bà ấy chỉ có ba của Quý Sơ Bạch.
Nhà họ Ngô và nhà họ Quý đã qua lại lâu đời, mẹ của anh là Ngô Mạn Chi và bố của Quý Sơ Bạch là Quý Uyên đã lớn lên với nhau từ nhỏ, người lớn hai nhà còn từng muốn tác hợp cho hai người để thân càng thêm thân. Nhưng trước đó hai người họ chỉ có tình anh em, không có tình cảm nam nữ.
Chuyện tình cảm miễn cưỡng cũng không được, người lớn hai nhà cũng chỉ đành bỏ qua.
Sau khi mẹ anh chấp nhận lời cầu hôn của Trình Ngô Xuyên, ba của Quý Sơ Bạch từng tận tình khuyên bảo bà tuyệt đối không nên bị tình cảm giả dối của Trình Ngô Xuyên che mờ hai mắt, nhưng bà không nghe ông ấy khuyên.
Bà ấy ngây thơ cho rằng mình có thể khiến Trình Ngô Xuyên lãng tử quay đầu, hơn nữa người đàn ông này vì mình mà thay đổi cả họ tên, sao lại phụ lòng bà ấy được chứ?
Cuộc sống sau khi kết hôn quả thực cũng ngọt ngào được một khoảng thời gian, nhưng cũng chỉ có một năm.
Một năm sau, sau khi anh ra đời, Trình Ngô Xuyên bắt đầu để lộ bộ mặt thật.
Đầu tiên ông ta không ngừng cãi nhau với mẹ anh, tiếp đó là đi cả đêm không về, cuối cùng không thèm về nhà luôn.
Ông ta ở bên ngoài chơi bời phụ nữ như cưỡi ngựa xem hoa.
Trái tim mẹ anh lạnh đi từng chút một, cuối cùng bà ấy hoàn toàn chết tâm khi phát hiện Trình Ngô Xuyên có con riêng bên ngoài.
Trước khi kết hôn, không ai nói cho bà ấy biết chuyện này, nhà họ Trình giấu giếm không một kẽ hở, hoặc cũng có thể nói là do bà nội anh giấu giếm chuyện này quá giỏi.
Dường như bà lão này có bản lĩnh không tầm thường.
Trước đây sở dĩ Trình Ngô Xuyên kiên trì không ngừng theo đuổi mẹ anh không phải vì tình yêu, mà là do không dám làm trái lời bà lão này.
Bà lão giỏi tính toán này đã sớm nhìn rõ đứa con trai thối nát đến tận xương của mình, biết ông ta là một kẻ vô tích sự, tương lai nhà họ Trình hoàn toàn không trông cậy được vào ông ta. Cho nên ông ta nhất định phải cưới một người phụ nữ thông minh tài giỏi về nhà mới được.
Trái lại ông nội anh lại là một người quang minh lỗi lạc, trong những năm ông ấy cầm quyền, địa vị nhà họ Trình ngày càng tăng cao, tập đoàn Trình Thị cũng do một tay ông ấy gây dựng lên.
Nhưng chẳng có ai là hoàn mỹ cả, ông ấy sinh ra một người con trai vô tích sự, điều càng đáng tiếc hơn là ông ấy chết quá sớm.
Ông ấy chết vào lúc Trình Ngô Xuyên chưa được mười tám tuổi, sau này bà nội anh tiếp quản nhà họ Trình thay cho chồng mình. Mới đầu bà ta còn có thể miễn cưỡng kiên trì, nhưng khi tuổi tác ngày càng cao, bà ta cũng có lòng nhưng không đủ sức.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!