Chương 18: (Vô Đề)

Lúc Đào Đào đi vào phòng bệnh, bà nội vẫn chưa thức dậy.

Khoảng thời gian gần đây, tình trạng sức khỏe của bà càng ngày càng sa sút, lượng cơm bà ăn càng ngày càng ít, thời gian ngủ cũng càng lúc càng dài. Kể cả lúc bà tỉnh táo, tinh thần cũng rất suy yếu, cả người trông gầy gộc và già nua hẳn đi.

Mỗi sáng, chuyện đầu tiên Đào Đào làm sau khi vào phòng bệnh chính là gọi bà nội thức dậy.

Cô rất sợ sau khi bà nội ngủ rồi, bà sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa.

Hộ lý của ông lão quanh năm nằm liệt trên giường cũng đã tỉnh, đang xoa bóp cho ông lão. Đào Đào đi tới bên giường bà nội, khom lưng xuống, nhỏ giọng gọi "Bà nội".

Phải gọi mấy lần liền bà mới chậm rãi mở mắt ra, trong đôi mắt đục ngầu đều là mỏi mệt và mờ mịt.

Phải mất một lúc bà mới nhận ra người đứng trước mặt mình là ai, giọng nói bà yếu ớt nhưng vẫn đầy tình yêu thương: "Đào Tử."

Đào Đào thở phào nhẹ nhõm, nói với bà nội bằng giọng điệu giống như dỗ trẻ con: "Mau thức dậy thôi nào, nên ăn sáng rồi bà ơi."

Bà nhận ra hôm nay mình lại ngủ quên mất, khàn giọng hỏi một tiếng: "Mấy giờ rồi?"

"Sắp chín giờ rồi ạ." Đào Đào nhanh nhẹn nâng phần đầu giường bệnh lên, sau đó lại đỡ cơ thể của bà nội, điều chỉnh tư thế cho bà thoải mái để bà dựa lưng vào gối, nhẹ nhàng nói: "Con đi rót nước, rửa mặt xong chúng ta sẽ ăn cơm nhé bà."

Sau đó cô lấy chậu rửa mặt ở dưới giường ra, đi vào nhà vệ sinh.

Sau khi bưng một chậu nước ấm quay lại, cô chải đầu cho bà nội trước rồi lại cẩn thận nhẹ nhàng rửa mặt cho bà, cuối cùng bảo bà đeo răng giả vào, bắt đầu đút cơm cho bà ăn.

Chức năng tiêu hóa của bà không còn tốt như lúc trước, bây giờ ăn cơm chỉ có thể ăn đồ ăn thanh đạm dễ tiêu hóa, mỗi ngày còn phải truyền thêm một túi dịch dinh dưỡng để duy trì sự tiêu hao cơ bản của cơ thể.

Hôm nay Đào Đào mang cháo đậu đỏ đến, bà vừa ăn hai muỗng, bỗng nhiên nghĩ tới điều gì đó: "Tiểu Trình đâu? Sao nay không thấy Tiểu Trình đến thế?"

Đào Đào trả lời: "Hôm nay anh ấy đi tháo thạch cao. Sau khi tháo xong, bác sĩ bảo anh ấy đi chụp X

-quang, chụp xong anh ấy sẽ đến ạ."

"À." Bà cụ thân thiết hỏi: "Tay của thằng bé khôi phục thế nào rồi?"

Đào Đào: "Con cảm thấy không sao nữa đâu ạ."

Bà cụ: "Con cũng không phải bác sĩ, con cảm thấy không sao thì có tác dụng gì? Phải bác sĩ cảm thấy không sao mới được."

Đào Đào dở khóc dở cười: "Bà cứ yên tâm đi ạ, anh ấy chắc chắn không sao đâu bà!" Thật ra cô cũng có chút lo lắng nhưng vì không để bà nội lo nên cô chỉ có thể nói như vậy.

Bà cụ: "Không sao cũng phải dưỡng cho tốt, thương gân động cốt đều phải kiêng cữ trăm ngày đấy, bây giờ thằng bé mới hơn một tháng. Vừa khéo mấy ngày nay con được nghỉ, buổi tối con về sớm một chút, hầm chút canh xương cho thằng bé uống."

Trong lòng Đào Đào có phần mất cân bằng: "Sao bà lại đối xử tốt với anh ấy như vậy chứ? Còn tốt hơn với con nữa?"

"Nói bậy!" Bà cụ ra vẻ tức giận quát cô một câu: "Bà đối tốt với thằng bé còn không phải vì muốn thằng bé đối tốt với con hay sao?"

Đào Đào hơi giật mình, gương mặt bỗng nhiên nóng lên, đỏ mặt phản bác: "Bà nói gì vậy bà?"

"Bà đang nói đến chuyện con nên quan tâm hơn." Trình Quý Hằng không ở đây, cuối cùng bà cụ cũng có thể nói vài câu mang lòng riêng với cháu gái: "Thằng bé Tiểu Trình này thật ra cũng rất tốt, cho dù là cách thằng bé đối xử với con hay là với bà đều có thể nói là hết lòng hết dạ, bà cảm thấy thằng bé ý với con, nếu như con cũng thích thằng bé…"

Đào Đào vừa sốt ruột vừa xấu hổ, ngắt lời bà cụ: "Bà nội! Bà đừng nói lung tung!"

Bà cụ cũng sốt ruột: "Con nghe bà nói hết đã!"

Đào Đào bất đắc dĩ thở dài.

Bà cụ tiếp tục nói: "Nếu con cũng thích thằng bé thì ở bên thằng bé cũng được, dù sao con cũng đã hai mươi tuổi, cũng nên yêu đương rồi, lúc bà hai mươi đã kết hôn rồi đấy."

Đào Đào: "Con mới hai mươi mà bà đã giục con kết hôn rồi sao bà? Bà chê con như vậy sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!