Chương 16: (Vô Đề)

Cuối tuần rạp phim rất đông đúc ồn ào, nhất là vào buổi chiều, người nhiều chẳng khác gì họp chợ buổi sáng.

Lúc này lại đúng dịp nghỉ hè, đủ các loại phim bom tấn, người đến rạp xem phim đông hơn gấp mấy lần ngày thường, phải nói là biển người cho dễ hình dung.

Mùi thơm của bỏng ngô tràn ngập khắp sảnh lớn của rạp, Đào Đào chán nản dựa lên lan can bằng kính bên cạnh thang máy đợi Trình Quý Hằng đi lấy vé xem phim ở máy mua vé tự động.

Viền mắt của cô vẫn hơi đỏ và sưng nhẹ.

Tối hôm qua cô đã trốn trong chăn khóc rất lâu, vừa đau lòng buồn bã vừa hoang mang không biết làm gì, không biết nên giải quyết chuyện tình cảm này như thế nào.

Tiếp tục thích Tô Yến ư? Nhưng Tô Yến vốn dĩ không thích cô, còn từ chối cô một cách rõ ràng rồi.

Có thể nói cô đã liều lĩnh dốc hết sự can đảm tích lũy được của cả thanh xuân vào lần mời đi xem phim này, nhưng đổi lại là một chậu nước đá nhẫn tâm dập tắt mọi nhiệt tình trong cô.

Lúc này sự can đảm của cô đã cạn, không thể chủ động đến gần anh ấy được nữa.

Vậy nên, nên từ bỏ được rồi nhỉ?

Nhưng cô đã thích anh ấy nhiều năm như thế, sao có thể nói bỏ là bỏ được đây?

Tình cảm cô dành cho anh ấy đã biến thành một loại thói quen, khó mà từ bỏ dễ dàng được.

Thực ra hôm nay cô vốn không muốn tới đây xem phim, vì cứ nghĩ đến bộ phim này là sẽ nhớ tới chuyện bị Tô Yến từ chối, nên cô rất không thích.

Hôm nay cô chỉ định đến bệnh viện trông nom bà, nhân tiện để cho lòng mình bình tĩnh lại, mà hôm nay Tô Yến cũng nghỉ phiên, không trực ở viện nên bệnh viện chính là nơi trú ẩn tốt nhất cho cô lúc này.

Nhưng lại không chịu nổi trước sự năn nỉ của Trình Quý Hằng, bà cũng cùng anh thuyết phục cô đi xem phim. Cô chỉ đành bất lực theo Trình Quý Hằng đến rạp chiếu phim.

Mọi người xếp hàng dài trước máy mua vé tự động, Trình Quý Hằng bảo cô đợi ở đây một lát, cô cũng nghe theo đứng yên dựa vào lan can chờ anh, trong lòng vẫn rối như tơ vò, không hứng thú với điều gì.

Lúc Trình Quý Hằng quay lại chỉ nhìn thấy một Quả Đào không chút sức sống, như bị sét đánh vậy.

Từ sáng nay ngủ dậy cô cứ như thế.

Anh khẽ thở dài, đi đến bên cô, đeo hộp bỏng ngô hoạt hình dạng túi mà anh cầm trên tay vào cổ cô.

Đó là một túi bỏng ngô hình bộ đồ phi hành gia màu trắng, hai bên buộc dây đeo màu bạc, trông vừa vui nhộn lại trẻ con, mấy bạn nhỏ rất thích.

Là sản phẩm quảng cáo bộ phim "Nguồn gốc cuối cùng".

"Mời cô ăn bỏng ngô."

Đào Đào cúi đầu nhìn qua túi bỏng ngô treo trước ngực rồi cầm lên ngắm nghía nghiên cứu một hồi, sau đó dùng vẻ mặt nghi hoặc hỏi Trình Quý Hằng: "Mở thế nào vậy?"

Trình Quý Hằng bật cười trước biểu cảm vừa tiu nghỉu vừa ngơ ngác của cô, anh giơ tay phải ra mở bình nước phía sau bộ đồ phi hành gia, để lộ ra bỏng ngô bên trong.

Một mùi hương ngọt ngào tỏa ra.

Đào Đào lấy một viên bỏng từ trong hộp cho vào miệng, sau đó giơ hộp bỏng lên hỏi Trình Quý Hằng: "Anh ăn không?"

Trình Quý Hằng không thích ăn đồ ngọt, khẽ lắc đầu.

"Ồ." Đào Đào cũng không ăn nữa, chẳng có hứng ăn, đậy luôn nắp hộp lại.

Đúng lúc này tiếng loa nhắc nhở vang lên, còn mười phút nữa là bắt đầu suất chiếu phim "Nguồn gốc cuối cùng" lúc hai giờ tròn, loa nhắc nhở người xem vào phòng đúng giờ.

Cửa soát vé lập tức bị lấp kín bởi tầng tầng lớp lớp người.

Trình Quý Hằng không hề vội vàng đi vào: "Chờ một lát hẵng vào, giờ này đông người vào phòng lắm."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!