Chương 827: Phân chia bảo vật

"Bọn họ đi đâu rồi, đều không có việc gì chứ?"

"Đều ở bên ngoài,"

Chu Tĩnh Như giận dỗi liếc hắn một cái, "Huynh đã thành ra thể này, còn quản chuyện người khác sao?"

Diệp Thiếu Dương biết nói gì, đành phải cười cầu hoà, nhờ cô gọi mọi người vào.

Chu Tĩnh Như có chút chần chờ, nhưng vẫn đứng dậy đi ra ngoài, một lát sau, mọi người cùng đi vào, Tạ Vũ Tình là người đầu tiên tới, ngồi bên mép giường, nhìn chằm chằm Diệp Thiếu Dương.

Chợt vừa thấy cô, Diệp Thiếu Dương nghĩ tới chút chuyện, tâm tình lập tức trở nên phức tạp, đành phải cười cười mà nhìn cô, tỏ vẻ mình không có việc gì nữa.

Đám người Tứ Bảo với Tiểu Mã cũng vây xung quanh, Diệp Thiếu Dương nhìn quang một vòng, thấy tất cả đều ở đây, bao gồm cả Qua Qua, Quả Cam, Trần Lộ, còn có Tuyết Kỳ, ánh mắt cô ta vẫn lạnh lùng, nhưng mà trong hình hài của một tiểu loli, vẫn là khiến người ta vừa thấy đã nhịn không được, muốn nhéo mặt cô một cái.

Nhuế Lãnh Ngọc đứng cuối cùng, vẻ mặt bình tĩnh, nhìn hắn mà khẽ mỉm cười.

"Các người làm ra thế này i, cứ như…… ta sắp không sống nổi rồi ấy, ta thật không quen như vậy, tản ra, tản ra"

Diệp Thiếu Dương yếu ớt mà xua xua tay, "Tứ Bảo đâu, lúc ấy sao các ngươi lại biết được chúng ta ở bên dưới?"

"Lão đại người không phải đã kích hoạt hồn ấn sao,"

Qua Qua cướp lời, "Ta có thể cảm giác được vị trí của ngươi, nhưng nơi đó không biết là có cấm chế gì, ta không thể nào xuyên tường, mà xuống dưới đó được."

"Để ta kể lại cho"

Tứ Bảo kéo cái ghế dựa qua, ngồi xuống, nói lại một lượt tình huống lúc đó: Lúc ấy, sau khi hai nhóm người tách ra, hắn và Tiểu Mã theo mạch nước ngầm lên trên thượng du, càng đi càng xa, đi đến cuối hang động, chẳng thấy thứ gì, nên đành phải quay trở lại, xuống dưới hạ du.

Kết quả lại gặp phải lũ yêu thi mặt người kia, muốn giết cũng giết không xong, chẳng còn cách nào đành phải lui về minh điện của tầng mộ cổ bên trên để chờ đợi.

Tiểu Mã không có việc gì làm nên đi lấy mấy thùng nước, dùng để rửa sạch nước muối tinh còn sót lại trên mặt.

Sau đó Qua Qua cảm giác được Diệp Thiếu Dương triệu hoán, xác định được vị trí của hắn ở ngay phía dưới minh điện, vì thế một lần nữa trở lại mộ cổ bên dưới, nhưng lại bị đám yêu thi mặt người kia cưỡng ép trở về, chỉ có thể nông nói chờ đợi trong minh điện.

"Sau đó mặt đất đột nhiên chấn động, giống như có động đất vậy, xuất hiện một khe nứt, tình huống tiếp theo thế nào ngươi đã biết rồi, may mắn Tiểu Mã dùng xong vẫn còn nước thừa lại, rồi dập tắt ngọn lửa, chúng ta mới có thể thả dây thừng xuống……"

Diệp Thiếu Dương chậm rãi gật đầu, nhớ lại giữa hai tầng mộ cổ, vốn cũng chỉ cách nhau một tầng nham thạch mấy mét.

Không biết cái tên trời đánh nào, đã ở dưới cổ mộ phía dưới lót thêm một lớp ngói lưu ly có chứa Thiên Bảo long hỏa du trên khung đỉnh, nhất định là đã có động chân động tay lên tầng nham thạch, bằng không sao có thể chỉ thiêu một chút đã sụp đổ.

Nhưng mà cũng rất may mắn, sau khi tầng nham thạch sụp xuống, hình thành khe nứt, mấy người Tứ Bảo lại đang chờ bên trên, mình có thể tìm đường sống trong cõi chết, cũng thật là vạn hạnh.

"Sau đó sau nữa?"

Diệp Thiếu Dương hỏi, "Làm sao chúng ta có thể ra khỏi đó?"

"Ngươi bị nham thạch đập vào người dẫn đến hôn mê, ta đã đi xuống cõng ngươi lên."

Tứ Bảo trách cứ mà trừng mắt nhìn hắn, "Một cái thẻ tre, thì có gì đáng giá, mà ngươi phải liều mạng như vậy, lên rồi còn phải leo xuống!"

Diệp Thiếu Dương thản nhiên nói: "Ngươi vẫn chưa xem đó là cái gì à?"

"Làm gì có thời gian, cõng ngươi lên được, ta liền gọi cho Tĩnh Như, đưa ngươi đến bệnh viện, ta mệt muốn chết rồi nè, mới rồi ở bên ngoài ngủ được một lúc."

Diệp Thiếu Dương ngẩng đầu nhìn Nhuế Lãnh Ngọc, nói: "Cô không nói cho hắn biết à?"

"Chờ ngươi tỉnh lại tự mình nói, cho hắn một cái kinh hỉ."

Nhuế Lãnh Ngọc khẽ cười.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!