Tứ Bảo bên cạnh ghen ghét mà kêu lên, "Thật không công bằng, thật sự là không có công bằng mà, ta khổ tu nhiều năm như vậy mới thành Thiền sư, cái tên mập chết tiệt này cũng không có làm gì, đi Quỷ Vực hô hấp một lát, trong cơ thể có thể chứa nhiều âm khí như vậy, lại là âm dương nhị khí điều hoà, mạnh hơn cả cương khí tinh thuần, có còn để cho người khác sống không!"
Tiểu Mã làm dáng mà hất chút tóc, "Trách ta làm gì?"
Diệp Thiếu Dương nói với Tiểu Mã: "Ta dạy cho ngươi một bộ pháp môn vận khí đơn giản, trước nhớ kỹ khẩu quyết……"
Rồi đem bốn câu khẩu quyết truyền thụ cho hắn, Tiểu Mã đần đến thương tâm, tốn gần nửa giờ mới học xong.
"Tốt rồi, hiện tại ngươi niệm khẩu quyết, đem cương khí hội tụ vào bàn tay, đánh hắn một quyền."
Diệp Thiếu Dương kéo Qua Qua đến trước mặt, nói với Tiểu Mã.
Qua Qua nhìn Tiểu Mã giơ nắm tay mập mạp lên, đột nhiên có loại cảm giác không ổn, xua xua tay, kéo Lâm Tam Sinh qua đây, nói: "Ngươi vẫn là nên đánh hắn đi."
Lâm Tam Sinh nghe nói Tiểu Mã là người thường, tuy là Linh Môi Giới Chất, có chút kỳ ngộ, cũng không để trong lòng, lập tức hai tay chống nạnh, đứng trước mặt Tiểu Mã.
"Ngươi nên vận dụng ba thành tu vi mà chống đỡ."
Diệp Thiếu Dương dặn dò Lâm Tam Sinh.
Lâm Tam Sinh khinh thường cười, "Diệp huynh quá coi thường tiểu sinh, một thành là đủ."
"Tuỳ ngươi."
Diệp Thiếu Dương dùng mắt ra hiệu cho Tiểu Mã, bảo hắn động thủ.
Tiểu Mã niệm một lần khẩu quyết vận khí, đem cương khí hội tụ vào nắm tay, hét lớn một tiếng, đấm thẳng một quyền vào bụng Lâm Tam Sinh.
"Phốc…..."
Lâm Tam Sinh khom lưng phun ra một ngụm quỷ huyết, cả người bay ngược về phía sau, ôm bụng kêu rên nếu quỷ cũng có thể hôn mê mà nói, chỉ sợ hắn đã sớm ngất xỉu.
Diệp Thiếu Dương cùng Tứ Bảo đi qua đỡ Lâm Tam Sinh dậy, Lâm Tam Sinh ngồi dưới đất, khuôn mặt đau khổ, bắt đầu dùng quỷ thuật điều tức…… Qua Qua thấy bộ dáng này của hắn, thè lưỡi, nói: "Vẫn là Qua Qua thông minh……"
Lâm Tam Sinh dù sao tu vi cũng cao thâm, điều tức một hồi liền hồi phục lại, vẻ mặt xấu hổ đứng dậy.
Diệp Thiếu Dương vỗ vỗ vai của hắn, nói: "Đây chính là do ngươi tự tìm đó, ta đã bảo ngươi dùng ba thành tu vi để chống đỡ, ngươi không nghe."
Lâm Tam Sinh ngượng ngùng cười, "Hổ thẹn, hổ thẹn."
Tiểu Mã vuốt cái nắm tay của mình, ánh mắt tỏa ra ánh sáng rực rỡ.
"Bổn Thiên sư thần công đại thành, đây là biểu hiện sẽ thống nhất giang hồ, haha…."
Diệp Thiếu Dương bất đắc dĩ cười cười, nói: "Được rồi, chả biết nói gì với ngươi nữa, để sau ta dạy ngươi tâm pháp thổ nạp Chu Thiên, ngươi luyện tập mỗi ngày, tranh thủ sớm ngày mà mở ra mấy kinh mạch khác."
Tiểu Mã vui vẻ nói: "Ngươi dạy ta thêm chút pháp thuật đii."
"Pháp thuật thì không cần, quái nhân như ngươi căn bản không cần dùng pháp thuật, ngươi cứ dùng nắm đấm đi.
Sau này ta sẽ kiếm cho ngươi một pháp khí thích hợp."
Diệp Thiếu Dương vô ngữ lắc lắc đầu, thật không biết cái đồ tham ăn này sao lại có vận khí tốt đến vậy, vẫn là vận khí tốt…… "Ta là Thiên sư, ta có thể bắt quỷ hàng yêu, ta là Đông Phương Bất Bại……"
Trên đường từ tiệm cơm trở về, Tiểu Mã cứ lặp đi lặp lại mấy câu nói đó, Diệp Thiếu Dương nghe được cũng thấy phiền lòng, đành phải dạy một phần tâm pháp Tiểu Chu Thiên cho hắn, bảo hắn tự về phòng mà thổ nạp xem.
Còn về tâm pháp Đại Chu Thiên mà mình đã suy diễn từ Lạc Thư ra, không phải Diệp Thiếu Dương luyến tiếc, mà vì chính mình còn chưa có suy diễn ra hoàn chỉnh, sợ người thường như Tiểu Mã không thể khống chế, vạn nhất có tác dụng ngược lại, tẩu hỏa nhập ma gì đó thì rất phiền toái.
Ba người Diệp Thiếu Dương tiếp tục thương lượng cụ thể quá trình bày trận.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!