Tôi cảm thấy Trương Chấn Thông không nói dối, ông ta thực sự không biết cô gái mình xử lý là ai.
Lý do tôi dùng từ "xử lý", là vì dựa trên cuộc thẩm vấn lần này, tôi nghi ngờ ông ta hoàn toàn không hề cưỡng h**p và sát hại cô bé đó.
Nhưng chắc chắn ông ta đã tham gia vào việc hủy thi diệt tích.
Điều này không hề mâu thuẫn.
Vấn đề là, ông ta sẽ giúp ai làm việc đó?
Câu trả lời gần như đã hiện rõ.
Tôi kéo Lão Từ ra khỏi phòng thẩm vấn, anh ấy còn trách tôi vướng chân vướng tay.
Nhưng khi đã bình tĩnh lại, anh ấy cũng lập tức đoán ra câu trả lời cho câu hỏi trên:
"Con trai của ông ta?"
Đó cũng chính là điều tôi đang nghi ngờ.
Trẻ thiểu năng trí tuệ không dễ kiểm soát, có lẽ cũng có xu hướng bạo lực.
"Đúng vậy, có thể nào đứa trẻ không chịu chơi với nó, nên nó đã lỡ tay đánh chết người ta không? Rồi cha nó, giúp nó dọn dẹp hậu quả?"
"Đứa trẻ nào không chịu chơi với nó? Mẹ kiếp, đứa con trai thiểu năng của ông ta đã hơn hai mươi tuổi rồi đấy!"
"Hả?" Tôi lúc này mới biết, hóa ra không phải là một đứa trẻ thiểu năng.
Mà là một thanh niên thiểu năng đáng sợ.
Kiểu như cậu ta đánh bạn, bạn chỉ có thể chạy.
Bởi vì dù cậu ta có đánh chết bạn thì cậu ta cũng không bị tuyên án tử hình…
5
Quay về đội điều tra hình sự, Lão Từ lập tức giao mấy nhiệm vụ:
Thứ nhất, bắt con trai của Trương Chấn Thông là Trương Hưng Nghĩa về.
Thứ hai, lập tức kiểm tra xem có nhà nào bị mất con, với trang phục là áo hồng, quần bò xanh không.
Thứ ba, chia người ra tiếp tục tìm kiếm tung tích của La Hương Lan.
Trong đó, chỉ có nhiệm vụ thứ nhất là có thể hoàn thành dễ dàng.
Tuy nhiên, Trương Hưng Nghĩa này là một kẻ ngốc hoàn toàn, nói năng cũng không rành mạch.
Chúng tôi ở cùng cậu ta một lúc lâu, dùng đủ mọi cách nhưng vẫn không hỏi ra được điều gì.
Cậu ta chỉ biết cười khì khì ngớ ngẩn, miệng nói những lời lộn xộn:
"Ta ta ta, xíu xíu xíu."
"Không phải tôi, không phải tôi, không phải tôi."
"Đi, đi, xiu xiu, xiu xiu..."
...
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!