Chương 35: (Vô Đề)

Trong tay cô cầm một nắm cơm nắm ngoài giòn trong mềm. Trước mặt là nửa bát cơm trắng, phía trên chan một ít nước canh, trộn đều rồi múc một muỗng nhỏ đưa vào miệng.

Nước canh mặn mà hòa với vị ngọt thanh của cơm mềm. Dù chỉ là những hương vị bình thường nhất, nhưng lại khiến người ta ăn mãi không thấy chán.

Nuốt xong muỗng cơm chan canh, cô c.ắ. n thêm một miếng cơm nắm trong tay. Lớp cơm hơi cháy giòn bên ngoài kết hợp với thịt kho tàu và cải xanh xào nấm được nhét bên trong. Nước thịt thấm vào từng hạt cơm, vừa vào miệng như bùng nổ hương vị, mỗi miếng đều là một sự hưởng thụ tuyệt vời.

Ăn xong một nắm cơm và một bát nhỏ cơm chan canh, cô đã bắt đầu xoa bụng.

Thực ra thời gian này ăn ở tiệm cơm, ba bữa mỗi ngày cô vẫn ăn no. Nhưng đồ ăn ở tiệm không thể chiều theo khẩu vị từng người, ba bữa một ngày hương vị cũng na ná nhau.

Còn bữa hôm nay, thực sự khiến cô ăn rất thỏa mãn. Đặc biệt là sau khi ăn no, nghĩ đến sau này những món như vậy lúc nào cũng có thể ăn, không cần tốn thời gian nấu nướng nữa, trong lòng cô càng thấy dễ chịu.

Ăn xong, cô ngồi trên ghế dài một lúc. Nhưng ngồi lâu thấy không thoải mái nên đứng dậy đi lại vài bước. Lúc này cô hơi lười, thật ra chỉ muốn tìm chỗ nằm xuống nghỉ.

Nhưng trong phòng ngoài chiếc giường ra thì không có chỗ nào có thể nằm. Mà chiếc giường của cô lại cứng đơ, nằm cũng chẳng dễ chịu là bao.

Đợi tiêu hóa gần xong, cô mang bát đũa đi rửa. Sau đó là những việc quen thuộc. Tắm rửa xong, cô lại nằm lên giường, ôm sách giáo khoa chui vào chăn đọc.

Dù bận rộn cả ngày, nhưng lúc nằm xuống như vậy, cô vẫn cảm thấy lòng mình rất thư thái. Càng nghĩ càng thấy quyết định vừa kiếm tiền vừa chú ý nghỉ ngơi ở kiếp này thật đúng đắn.

Ngày hôm sau, cô vẫn thức dậy vào giờ quen thuộc.

Buổi sáng không có việc gì, cô nán lại trên giường thêm một chút. Đến khi nghỉ ngơi đủ rồi mới dậy giặt quần áo thay hôm qua, tranh thủ phơi sớm để lát nữa mặt trời lên có thể hong khô nhanh hơn.

Công việc trong bếp cô đã hoàn toàn quen. Dù là Ngô Vi Dân hay Ngụy Minh Huy đều rất hài lòng với năng lực làm việc của cô. Lúc rảnh rỗi họ cũng không dồn hết việc cho cô. Thành ra cường độ công việc của cô bây giờ còn nhẹ hơn hồi làm người rửa bát. Trong khi tiền lương lại cao hơn không ít.

Lúc này cô càng cảm nhận rõ lợi ích của việc có một tay nghề. Nghĩ vậy, lúc rảnh ngoài đọc sách và học thuộc bài, cô còn chăm chú quan sát các đầu bếp làm việc.

Ở thời này, đầu bếp truyền nghề cho đồ đệ là chuyện rất nghiêm túc. Trong bếp cũng có hai người học việc. Thỉnh thoảng đầu bếp sẽ để họ xào vài món đơn giản để tập tay.

Có lần cô từng hỏi thử xem mình có thể học không, nhưng nhận được câu trả lời: "Con gái không học đầu bếp." Người nói không có ác ý, nhưng cô vẫn âm thầm dẹp ý nghĩ đó xuống.

Từ đó trở đi, cô không hỏi thêm gì về nấu ăn nữa. Chỉ lặng lẽ ghi nhớ những lời đầu bếp nói khi dạy đồ đệ, thỉnh thoảng quan sát động tác và cách nêm nếm của họ.

Cô đang "học trộm", nhưng cũng không phải sao chép hoàn toàn. Vì không hỏi kỹ nên những gì cô thấy chỉ là đại khái.

Đôi khi cô nghe đầu bếp nói: "Mỗi người nấu ăn đều có chút khác nhau, không thể hoàn toàn giống nhau. Chỉ cần món ăn làm khách thích, đó chính là món ngon."

Cô cảm thấy lời này rất có lý. Việc học lén nấu ăn một phần là để có thêm tay nghề, nhưng mặt khác cô cũng hy vọng mình có thể nấu được món ăn ngon. Dù chỉ là để tự mình ăn.

Lúc rảnh rỗi, cô còn cố ý tới một hiệu sách chính quy. Sau khi lựa chọn một lúc, cô mua ba quyển sách tập làm văn và hơn mười quyển bài tập toán từ lớp bốn trở lên.

Ngoài ra cô còn tìm được một quyển sách nấu ăn có hình minh họa.

Cô không mong sau này nấu ăn giỏi như đầu bếp Vương, nhưng ít nhất món ăn nhìn cũng phải ra hình ra dạng. Những món trong sách đối với cô đều rất mới mẻ, khiến cô càng thêm hứng thú.

Nếu không làm đúng hoàn toàn thì cô sẽ tự điều chỉnh từng chút. Đâu có ai nói nấu ăn nhất định phải theo một khuôn cố định. Cô chỉ muốn món ăn ngon, không cần giống đầu bếp chuyên nghiệp phải đạt đủ sắc, hương, vị.

Chồng sách này tiêu tốn của cô khoảng mười tệ. Lúc trả tiền, cô nghiến răng một chút. Tuy đắt, nhưng vẫn phải mua. Không mua thì việc học không tiến bộ, cũng không thể học thêm nhiều món ăn. Cùng lắm lần sau bán thêm tất để kiếm lại.

Ôm sách về nhà, cô đi quanh phòng một vòng. Cuối cùng vẫn đặt tất cả sách lên chiếc bàn Bát Tiên ở giữa phòng khách.

Muốn đi làm, cô rút từ chồng sách ra một quyển sách tập làm văn. Chiều nay đến lượt cô trực ca, vừa hay có thể tranh thủ học thuộc một vài bài văn.

"Haizz—" Nghe tiếng thở dài, cô ngẩng đầu nhìn Ngụy Minh Huy, người đã thở dài suốt cả ngày hôm nay.

"Cuối cùng cô cũng chịu ngẩng đầu rồi." Ngụy Minh Huy kích động nói.

Cô bất lực: "Giờ này chẳng phải anh nên về nhà nghỉ rồi sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!