Chương 34: (Vô Đề)

"Tiểu Lâm về rồi à?"

"Vâng, cháu về rồi." Cô đáp lại, nhìn tình hình trước cửa nhà Vu thẩm, chợt nhớ ra điều gì, vội hỏi:

"Vu thẩm, gần đây có chỗ nào bán móc treo quần áo không ạ?"

Quả nhiên chuyển đến nhà mới rồi thì thứ gì cũng phải mua lại từ đầu.

Trước kia ở ký túc xá của tiệm cơm, có chỗ riêng để phơi quần áo. Tuy chỉ là một sợi dây, nhưng rất chắc, lại được lau sạch mỗi ngày. Quần áo giặt xong chỉ cần treo lên là được.

Còn ở nhà mới, trên trần ban công tuy có chỗ treo, nhưng toàn bằng sắt. Nếu treo trực tiếp quần áo còn ướt lên đó, e rằng quần áo sẽ bị hỏng mất.

Vu thẩm nhìn thấy cô ôm đồ trong tay liền cười, chỉ một hướng: "Cháu để đồ ở đây trước đi. Đi thẳng hướng kia khoảng năm phút sẽ thấy một cửa hàng. Ở đó không chỉ bán móc treo mà còn có cả sào phơi quần áo nữa."

Cô lập tức cảm ơn, đặt quần áo và giày xuống rồi nhanh ch. óng đi theo hướng bà chỉ.

Đi khoảng bốn năm phút, cô quả nhiên nhìn thấy một cửa hàng. Móc treo đều là loại gỗ, giá không đắt. Mỗi cái chỉ 2 phân. Nghĩ đằng nào cũng phải dùng, cô mua luôn 10 cái: năm cái có kẹp, năm cái loại móc thường.

Ngoài ra cô còn mua một cây sào phơi. Chỗ treo trên trần ban công khá cao, nếu không có sào thì phải đứng lên ghế mới treo được, vừa bất tiện lại dễ ngã.

Mua xong, cô quay lại chỗ ở, ôm lại quần áo của mình, trò chuyện với Vu thẩm vài câu rồi mới lên lầu.

Cô ở tầng ba. Vu thúc và Vu thẩm thường ở nhà nên hầu như lần nào cô về cũng gặp họ. Gặp thì cũng phải chào hỏi, đôi khi thấy hơi phiền, nhưng thực ra chỉ nói chuyện vài câu chuyện thường ngày, cũng chẳng tốn bao nhiêu thời gian.

Lên tới tầng ba, cô treo toàn bộ móc lên thanh sắt trên trần ban công, sau đó mới ôm áo bông quần bông vào nhà.

Bây giờ thời tiết đã lạnh. Ngoài trời có nắng thì vẫn thấy ấm, nhưng vào trong phòng lại cảm thấy lạnh ẩm, như có luồng gió lạnh từ đâu thổi tới.

Rùng mình một cái, cô càng thấy việc hôm nay đi mua áo bông quần bông thật sáng suốt.

Thay dép xong, cô mang quần áo vào phòng tắm. Đặt chậu dưới vòi nước, vừa xả nước lạnh vừa múc nước ấm từ kho ra pha.

Khi nước đạt độ ấm vừa phải, cô mới ngâm áo bông quần bông rồi dùng xà phòng giặt sạch.

Quần áo nhìn thì sạch, nhưng vì là đồ mặc trong nên dù thế nào cũng phải giặt lại một lần. Hơn nữa mấy hôm nay trời nắng, giặt xong phơi ngoài ban công, chắc một hai ngày là khô.

Giặt bằng xà phòng xong, cô xả lại vài lần nước. Nước ấm đều lấy từ kho, nên tay ngâm vào không thấy khó chịu, ngược lại trong thời tiết lạnh còn cảm thấy dễ chịu.

Giặt xong, cô đứng dậy, xách chiếc quần lên, nắm c.h.ặ. t ống quần rồi vắt mạnh gần như dùng hết sức.

Áo cũng vắt kỹ như vậy. Nếu không vắt khô, dù trời nắng cũng khó khô được.

Sau khi vắt xong, cô mang quần áo ra ban công, treo lên móc, giũ vài cái rồi dùng sào treo lên thanh sắt phía trên.

Giặt xong quần áo, cô tiện tay dọn dẹp phòng tắm một chút, lau sạch sàn nhà rồi đi vào bếp.

Số rau trước đó mua để luyện tập xắt vẫn còn chưa dùng hết. Hôm nay rảnh, cô định tranh thủ xử lý bớt.

Sau khi nhóm bếp, cô đổ đầy nước vào hai nồi nhỏ đặt cạnh chiếc nồi lớn trên bếp. Khi nấu ăn, hơi nóng từ bếp sẽ làm hai nồi nước này sôi luôn.

Hôm nay cô không định nấu nhiều món, nhưng đun sôi hai nồi nước thì không thành vấn đề.

Đợi lát nữa nấu xong, nồi lớn còn có thể tiếp tục dùng để đun nước.

Hôm nay lúc giặt quần áo, cô càng thêm chắc chắn với ý định phải nấu nhiều nước hơn. Nếu trước đó cô không trữ nước ấm, lúc giặt áo bông quần bông vừa rồi chắc chỉ có thể dùng nước lạnh. Chỉ nghĩ đến cảnh đó thôi, cô đã thấy đầu ngón tay lạnh buốt.

Ý nghĩ thoáng qua, nhân lúc bếp còn nóng, cô lấy từ kho ra một ít nguyên liệu cùng mấy chiếc bát lớn.

Lúc trước khi mua bát, cô đã nghĩ tới tình huống sau này nên cố ý chọn loại bát to. Tính cả hộp cơm, trong tay cô hiện có tổng cộng sáu bát lớn, thêm một bát nhỏ dùng ăn cơm, tất cả là bảy cái bát.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!