Kim Nguyên còn chưa kịp òa khóc thì đã bị Dương Thiên Thanh chặn ngang, bé con lập tức ngậm miệng lại, chỉ là nước mắt vẫn còn treo lưng lửng trên má, rớt cũng không rớt xuống.
Vượng Nhi thấy cậu không khóc nữa thì thở phào, giơ chân định đá Dương Thiên Thanh: "Ai cho người cái lá gan chó đó, dám quát thiếu gia nhà chúng ta hả!"
Dương Thiên Thanh nào có ngu mà đứng yên cho đá, né một cái khiến Vượng Nhi suýt ngã sõng soài: "Có giỏi thì tự mình dỗ đi."
Vượng Nhi càng tức: "Thằng nhãi thối, ngươi còn dám né!"
"Cứ khóc tiếp đi."
Kim Nguyên bĩu môi, chuẩn bị khóc lại, Vượng Nhi vội vàng dỗ: "Tổ tông nhỏ của tiểu nhân ơi, đừng khóc nữa, đừng khóc nữa, tiểu nhân sai rồi được chưa."
Dương Thiên Thanh khoanh tay hừ lạnh: "Không được khóc."
Kim Nguyên ngoan ngoãn ngậm miệng. Vượng Nhi nhìn mà kinh ngạc không thôi — Kim tiểu thiếu gia được nuông chiều từ bé, hễ khóc là khó mà dỗ, thế mà thằng nhóc chó này lại dỗ được.
Kim Nguyên sụt sịt, cậu còn muốn chơi với Dương Thiên Thanh cơ: "Kim Bảo Nhi không khóc nữa, không khóc nữa."
Bàn tay mũm mĩm còn bắt chước mẹ mình vỗ vỗ vào người, nước mắt bị nén trở lại.
Dương Thiên Thanh cũng thở ra, hắn vốn chẳng biết dỗ trẻ con, bình thường thấy khóc la thì không đánh đã là tốt rồi.
"Xuống đây chơi đi."
Kim Nguyên tuột khỏi người Vượng Nhi, hàng mi vẫn còn đọng nước mắt, cái mũi sụt sịt, nhìn như một chú cừu con đáng thương.
Dương Thiên Thanh bất đắc dĩ thở dài, nhóc này rõ ràng là con của Kim Tông Lâm, vậy mà lại giống như sói đói sinh ra cừu non. Dương Thiên Thanh nghĩ thế nhưng lại gạt ngay ý nghĩ đó — bây giờ còn nhỏ, chưa biết chừng lớn lên lại thành kẻ ác như cha nó.
Dương Thiên Thanh đưa tay về phía Vượng Nhi: "Khăn."
Vượng Nhi vội lấy từ thắt lưng ra. Dương Thiên Thanh ngồi xuống, giúp nhãi con đáng thương lau nước mắt. Kim Nguyên ngoan ngoãn nghiêng mặt, còn dụi dụi vào khăn, má thịt còn cọ cả vào tay Dương Thiên Thanh: "Thiên Thanh ca ca, ta không khóc nữa, ngươi đừng không chơi với ta."
Đôi mắt to tròn long lanh, còn đẹp hơn cả con mèo tam thể nhà hàng xóm hay chạy sang Dương gia. Một làn hơi ấm lướt qua mu bàn tay Dương Thiên Thanh, da thịt nhóc con còn mềm hơn đậu phụ, không hiểu sao lại được nuôi ra như thế.
Dương Thiên Thanh nghĩ đến việc đây chính là kẻ khiến mình rơi vào thân phận nô lệ, lại thêm cha cậu chẳng phải thứ tốt đẹp gì, Dương Thiên Thanh hừ lạnh — nhỏ xíu mà đã biết làm người ta xiêu lòng, đúng là cha nào con nấy, đều không phải người tốt.
Dương Thiên Thanh cầm khăn lau bừa mấy cái trên mặt Kim Nguyên, lỡ tay khiến mặt thiếu gia đỏ lên, liền hơi chột dạ ném khăn lại cho Vượng Nhi: "Đi, dẫn ngươi đi bắn chim."
Cả buổi sáng Dương Thiên Thanh cùng Kim Nguyên bắt được bảy tám con chim, sống chết đủ cả. Trẻ con ham chơi, Kim Nguyên được nhiều chim thế là chẳng buồn nữa, có khi còn quên béng hai con chim non ban nãy.
Vừa nghe nói chim này còn ăn được, Kim Nguyên lập tức quên luôn chuyện bị ngã, kéo tay áo Dương Thiên Thanh chạy: "Đi, đi chiên chim!"
Vượng Nhi cũng vội theo, thầm nghĩ thằng nhãi này dỗ trẻ con cũng giỏi thật, lại sợ tiểu thiếu gia thật lòng thích nó rồi sau này đá mình ra rìa.
Kim Nguyên một tay kéo Dương Thiên Thanh, một tay xách chùm chim — mấy con toàn chim sẻ, chỉ có một con chim cút. Kim lão gia cưng độc đinh nhà mình, mấy thứ linh tinh thế này chắc chắn không cho ăn bậy.
Dương Thiên Thanh cũng không định để cậu ăn hết, con chim cút cho tiểu thiếu gia, còn chim sẻ để mình ăn.
Kim Nguyên chạy lon ton nhưng chẳng biết bếp ở đâu, vẫn là Dương Thiên Thanh dẫn tới. Cậu nhóc vừa vào bếp đã reo: "Ta muốn chiên chim, chiên chim~"
Trong tay cậu là một xâu chim, nhưng chẳng biết nhờ ai làm. Người trong nhà thì ai chả biết tiểu thiếu gia là con cưng độc nhất của Kim gia.
Quản sự nhà bếp là mẹ của Vượng Nhi, họ Thôi, mọi người gọi là Thôi mụ mụ, nấu ăn rất ngon.
Thấy Kim Nguyên tới, bà ta vội cười tươi đón: "Tiểu thiếu gia, sao lại tới đây, chỗ này vừa lửa vừa dao, ngài ra ngoài chơi kẻo bị thương."
Kim Nguyên giơ xâu chim lên: "Ngươi biết chiên chim không? Ta muốn ăn chim nhỏ chiên."
"Ôi trời ơi, tổ tông của ta ơi, toàn mấy con chim vớ vẩn này, lỡ ăn đau bụng thì sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!