Dương Thiên Thanh nhìn tiểu oa được bế đặt lên giường, chiếc giường chạm trổ tinh xảo, trên trải chăn gấm, còn đẹp hơn cả chăn cưới của tân nương, đúng kiểu được nuông chiều từ bé.
Dương Thiên Thanh bước ra khỏi phòng, Vương lão hán vẫn đứng chờ ở cửa, không nghe thấy tiểu thiếu gia khóc nữa liền biết việc thành. Vừa thấy Dương Thiên Thanh bước ra, ông liền vỗ vai hắn một cái: "Thằng nhóc này được lắm!"
Nói xong mới nhận ra giọng hơi lớn, ho khẽ một tiếng rồi hạ giọng: "Ta nói cho ngươi hay, nếu lọt vào mắt tiểu thiếu gia, thì sau này sống tốt lắm, chỉ cần ăn đồ thừa của cậu ấy thôi cũng ngon hơn nhà ngươi ăn rồi."
Dương Thiên Thanh chỉ "ừm" một tiếng, tay vẫn nóng rát. Lúc cầm tổ chim đưa qua, còn sợ dọa vị thiếu gia yếu ớt kia, nên giấu tay trong tay áo mà đưa lên.
"Thấy Vượng Nhi chưa, hứ, có gì ghê gớm chứ, chẳng qua là hầu hạ tiểu thiếu gia thôi. Vậy mà ở điền trang lại đi nghênh ngang, cũng là nô như ta, mà lại dám vênh váo..."
Vương lão hán còn chưa nói hết đã bị đá một cú vào hông, ôm bụng kêu "ôi" một tiếng ngã xuống đất. Vượng Nhi vừa từ ngoài về, nghe nói có người tìm được chim cho tiểu thiếu gia, vừa rẽ qua góc tường đã nghe có kẻ nói xấu mình.
Gã không nhìn rõ ai nói, nhưng Dương Thiên Thanh đang đứng dưới đèn lồng thì thấy rõ, liền giơ chân đá tới: "Ngươi là cái thá gì, cũng dám nói xấu gia Vượng Nhi này!"
Vương lão hán sợ hãi liên tục dập đầu: "Tiểu nhân không dám nữa, không dám nữa."
Vượng Nhi xắn tay áo định đánh tiếp, Dương Thiên Thanh bước lên cản, ngẩng đầu đối diện: "Ngươi thử xem."
Vượng Nhi quả thật không dám. Thằng nhãi ranh này mới đến điền trang vài hôm mà ai cũng biết tiếng — cánh tay của Đông Lai đến giờ còn chưa lành đâu!
Nhưng Vượng Nhi vẫn nuốt không trôi cục tức, nhổ một bãi về phía hắn: "Thằng ranh, ngươi cứ chờ đấy, sớm muộn gì ta cũng giết ngươi!"
Gã hừ một tiếng rồi bỏ đi. Dương Thiên Thanh đỡ Vương lão hán dậy: "Về thôi."
Vương lão hán ôm bụng toát mồ hôi, tuổi này rồi làm sao chịu nổi cú đá ấy: "Hầy, cũng tại ta lắm mồm."
Dương Thiên Thanh dìu ông đi, Vương lão hán chẳng qua chỉ muốn khuyên hắn lấy lòng tiểu thiếu gia, để sau này sống trong Kim gia đỡ khổ.
Mùa xuân bận rộn, trời chưa sáng người ở đã bị gọi ra đồng, bọn tiểu tư nha hoàn cũng dậy, ai nấy ngáp dài. Hôm qua đi tìm chim cho tiểu thiếu gia, có người không nghe tin, mò cả đêm mới về, giờ lại phải dậy sớm.
Vương lão hán bên cạnh sắc mặt không tốt, Dương Thiên Thanh rót cho ông bát nước nóng: "Còn chịu được chứ?"
"Cũng tạm, mạng hèn này chưa chết được, chỉ liên lụy ngươi đắc tội Vượng Nhi, cẩn thận một chút."
Uống xong, Vương lão hán xuống đồng, Dương Thiên Thanh thì xách thùng ra giếng múc nước. Trong bếp có mấy cái chum to, Thôi quản sự bắt hắn múc đầy hết, rõ ràng là mẹ con Vượng Nhi cố ý làm khó.
Hắn múc nước đến toát mồ hôi, thì bên trong Kim viện, tiểu thiếu gia mới chầm chậm tỉnh, vừa dậy đã rướn cổ nhìn hai con chim nhỏ đang líu ríu kêu.
Kim Nguyên vui mừng, chưa mặc áo đã định xuống giường: "Cho chim ăn~"
"Ối chà, tiểu thiếu gia của ta, mặc áo rồi hẵng xuống."
Bà tử vội chạy tới mặc áo cho cậu, nha hoàn bưng nước nóng đến rửa mặt, lại đeo vòng cổ và túi thơm, biến thành một tiểu tiên đồng thơm ngát.
Vượng Nhi ở bên dỗ: "Tiểu thiếu gia, ra sân chơi đã, ăn cơm xong rồi chơi tiếp."
"Dương Thiên Thanh đâu, hắn nói sẽ giúp ta chăm chim, tìm Dương Thiên Thanh~"
"Tìm hắn làm gì, tiểu nhân này cũng chăm được."
"Không, tìm Dương Thiên Thanh."
Hôm qua vừa khóc một trận, Vượng Nhi không dám làm cậu khóc nữa, đành chạy đi gọi người, trong lòng hùng hổ chửi thầm cái đồ tạp chủng, cứ chờ xem!
Dương Thiên Thanh đang múc nước thì bị gọi. Trước mặt chủ nhân thì Vượng Nhi mới dịu giọng, chứ nhìn thấy tay hắn rách toạc liền đá vào ống chân: "Đi rửa tay sạch vào, dọa tiểu thiếu gia thì ngươi chết chắc!"
Tay hắn từ khi vào Kim gia chưa lúc nào lành, toàn làm việc nặng. Sáng nay múc mấy chum nước, ít nhất trăm thùng, dây thừng thô ráp cọ rách cả tay.
Dương Thiên Thanh nhúng tay vào nước lạnh, nóng rát, nhưng lông mày không nhíu. Vượng Nhi nhìn mà thấy rợn, thằng ranh này đúng là lì lợm tàn nhẫn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!