Trời đã tối, trong viện Kim gia loạn thành một đoàn.
Chim nhỏ của Kim tiểu thiếu gia chết, đây là lần đầu tiên cậu có vật còn sống để chơi, mới mẻ hiếm lạ cả buổi trưa, ai ngờ tới tối thì d*ng ch*n thẳng cẳng.
Bảo bối cục cưng khóc đến đau lòng muốn chết. Tuy cậu còn nhỏ, nhưng cũng biết chim nhỏ đã chết. Trước kia cậu từng nuôi một con cá vàng xinh đẹp, thích đến nỗi ôm ra khỏi nước chơi, chẳng mấy chốc cá cũng lật bụng bất động. Lúc ấy cậu ôm cá đi tìm nương khóc, Bạch phu nhân dỗ mãi mới thôi, từ đó cậu mới hiểu đã chết thì phải chôn xuống đất.
Giờ Bạch phu nhân có lẽ vẫn còn trên đường, ít nhất phải hơn tháng mới về. Cục cưng nhà họ Kim lại khóc dữ hơn, Kim lão gia đành ôm lấy an ủi: "Kim Bảo Nhi, không khóc, cha lại đi bắt cho con con khác."
Kim Nguyên nắm chặt nắm tay vừa khóc vừa lắc đầu, nước mắt lớn từng giọt rơi xuống khuôn mặt trắng nõn: "Không, con chỉ muốn con này... con này là con tự bắt."
Kim lão gia dỗ mãi không được, nếu phu nhân ở nhà thì may ra đỡ hơn. Giờ bà không ở, Kim Nguyên lại khóc dữ dội nữa.
Người hầu chăm tiểu thiếu gia đứng bên không dám hó hé, Kim lão gia vốn tính tình nóng nảy, sợ lão gia nổi nóng đá vào mình.
Kim lão gia vừa thương con vừa giận. Thương vì con khóc không ngừng, giận vì đám người hầu hạ vô dụng, ngay cả trẻ con cũng không dỗ nổi.
"Đều đứng ngây ra đó làm gì, còn không mau lại đây dỗ!"
Ông quát một tiếng, vài tiểu tư, nha hoàn mới dám tiến lên, người mang đồ ăn, kẻ cầm đồ chơi, nhưng chẳng ai dỗ nổi tiểu thiếu gia đang đau lòng.
Kim Nguyên đau lòng vô cùng, ôm lồng chim chơi cả buổi trưa, lại mấy lần bế ra chơi, con chim vốn đã bị thương sao chịu nổi, thế là giãy chân bay về trời.
"Không! Con muốn con chim của con... hu hu hu..."
Kim lão gia dỗ thế nào cũng không được. Trẻ con khóc đêm rất dễ bị gió lạnh nhập thân.
"Một lũ phế vật, còn không mau đi bắt chim cho tiểu thiếu gia! Bắt không được, đừng có về!"
Cả nhà họ Kim càng náo nhiệt, từ tiểu tư đến đứa ở đều bị quản gia gọi đi núi bắt chim sẻ cho tiểu thiếu gia.
Dương Thiên Thanh cũng bị gọi đi, hắn đã làm c* li cả ngày, buổi tối lại không có cơm ăn, mới tám tuổi mà đã mệt đến cả người đau nhức.
Dương Thiên Thanh cùng những người trong phòng bị đuổi ra ngoài đi bắt chim cho tiểu thiếu gia, cũng không ai dám thốt ra một lời oán than.
Kề bên Dương Thiên Thanh nằm ngủ là một lão nhân hơn năm mươi tuổi, mọi người gọi ông là Vương lão hán, vốn là người ở trong thôn trang, cả đời như trâu ngựa mà làm thuê trên ruộng đất Kim gia.
Hiện tại đúng vào mùa cấy mạ, ban ngày đám người ở trong thôn đều phải xuống đồng làm việc, mệt đến eo đau lưng mỏi, trời tối vốn nên nghỉ ngơi, lại bị Kim lão gia gọi dậy đi bắt chim cho tiểu thiếu gia.
Vương lão hán cùng đi với Dương Thiên Thanh, nhân lúc không ai để ý thì lén đưa cho hắn nửa cái bánh ngô: "Chưa ăn cơm đúng không? Lúc ăn tối ta không thấy ngươi."
Dương Thiên Thanh đón lấy nửa cái bánh ngô, ngẩn ra một thoáng. Hắn vốn cho rằng người trong điền trang đều ghét hắn, bởi ngay ngày thứ hai đến đây hắn đã dám cắn rụng một miếng thịt của người ta, từ đó cả điền trang không ai dám công khai ức h**p hắn, nhưng cũng chẳng ai chịu để ý tới hắn.
"Cảm ơn." Giọng Dương Thiên Thanh khàn khàn.
Vương lão hán khoát tay: "Hầy, ta cũng như ngươi, đều là mệnh khổ. Đi thôi, chỉ mong ai đó nhanh bắt được chim, bằng không cả đêm cũng đừng mong ngủ."
Dương Thiên Thanh vốn phải đi một mình, trong núi tối đen đến mức đưa tay không thấy ngón, hắn tuy không sợ, nhưng nay có Vương lão hán đi cùng thì càng tốt.
Hắn đói đến chịu không nổi, liền cầm bánh ngô ăn từng ngụm từng ngụm, ba miếng đã sạch trơn, cũng chỉ đỡ được cái đói quặn bụng, mà cái bánh này còn là Vương lão hán bớt miệng nhịn nhường lại cho hắn.
Vương lão hán xót xa đứa nhỏ này, cầm gậy đi phía trước: "Nghe nói ngươi có tên gọi, là Dương Thiên Thanh? Khá lắm, có cái tên cũng tốt rồi."
Dương Thiên Thanh ừ một tiếng, "Là Kim Nguyên tiểu thiếu gia đặt cho."
"Tiểu thiếu gia đặt à, tiểu thiếu gia còn chưa đến năm tuổi đâu, thật là thông minh lạ."
Trên núi tối đen đến mức không thấy nổi ngón tay, Vương lão hán cùng Dương Thiên Thanh tán gẫu, "Ta bán mình vào điền trang lúc đó cũng cỡ tuổi ngươi, cũng chẳng có tên, ở nhà đứng hàng đầu nên gọi là Vương Đại, lâu dần về sau mọi người đều kêu thành Vương lão hán, hầy, cả đời này cũng chưa từng bước ra khỏi điền trang này."
Dương Thiên Thanh siết chặt nắm tay, "Ta sẽ đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!