Hai người kêu nửa ngày cũng không có ai mở cửa, ồn ào đến mức nhà bên cạnh mở cửa ra, "Đêm hôm khuya khoắt, khóc cái gì, tám phần là ở trong Hồng Thúy Lâu rồi."
Dương Thiên Thanh quay đầu đi thẳng vào Hồng Thúy Lâu, hai đứa nhỏ tuổi không lớn, ăn mặc vừa nhìn liền biết là con nhà nghèo, khiến cô nương ở cửa bật cười trêu ghẹo, "Đây là con ai thế này?"
"Ta tìm Khuê Tam thúc." Dương Thiên Thanh nói.
Dương Thuận cũng lớn tiếng hô, "Khuê Tam thúc, Khuê Tam thúc!"
Thủ vệ áo xanh đẩy hai người ra ngoài, "Đi đi đi, đừng quấy rầy, tránh ra một bên!"
Dương Thiên Thanh đẩy người ra mà bước vào trong, Dương Thuận theo sát lớn tiếng kêu, hai người cứ thế xông vào Hồng Thúy Lâu.
Lúc này Khuê Tam đang xách một nam tử y phục hoa lệ kéo xuống lầu, nghe thấy có người lớn tiếng gọi mình liền hừ một câu, "Ai tìm lão tử đấy!"
Dương Thuận thấy Khuê Tam, trong lòng mừng rỡ, "Khuê Tam thúc, cứu mạng, cứu mạng!"
Khuê Tam ném người trong tay xuống đất, vỗ vỗ tay, "Hai đứa bây, hôm nay đã tối rồi, sao còn ở huyện phủ thế này."
Dương Thuận oa lên khóc, "Khuê Tam thúc, cứu mạng, Kim Nguyên bị người ta bắt đi rồi, tìm không thấy đâu cả!"
Dương Thiên Thanh cũng bước lên, "Khuê Tam thúc, cầu ngươi tìm Kim Nguyên giúp, ta có bạc, ta còn để dành, ngày mai ta sẽ đưa cho ngươi."
Khuê Tam do dự thoáng chốc, hừ một tiếng rồi cất bước ra ngoài, "Đi thôi, đi thôi, cứ coi như lão tử ra mặt."
Dương Thuận mừng rỡ vội vàng đi theo, Dương Thiên Thanh cũng dấy lên hy vọng, lúc này Kim Nguyên nhất định còn ở trong huyện, chẳng qua bị giấu ở đâu thôi, nếu chờ đến mai cửa thành mở ra thì khó tìm hơn nhiều.
Dương Thuận đi theo sau Khuê Tam kể lại chuyện đã xảy ra, nghe xong Khuê Tam nhíu chặt mày, "Đúng là hiếm khi nghe chuyện bắt trẻ con trắng trợn thế này."
Bọn mẹ mìn bắt cóc trẻ con, cái nào chẳng lặng lẽ, trà trộn vào trong đám đông hội chợ ở chùa miếu, chỉ cần sơ ý một chút thì quay đầu lại đã chẳng thấy bóng dáng. Còn cướp đoạt ngang nhiên thế này thì thật hiếm gặp.
Khuê Tam nhớ tới chuyện nhà họ Kim, tam giáo cửu lưu gã đều có giao tình, thật sự có thể nghe ngóng ra đôi chút, chỉ sợ lại dính líu đến người không dễ trêu chọc.
Khuê Tam biết rõ cân lượng của mình, gã chẳng qua là kẻ bang nhàn, mấy tên du côn còn kêu gã một tiếng Tam gia, nhưng nếu dính đến nhân vật lớn hơn thì loại người như gã chẳng lọt vào mắt.
Vốn Khuê Tam không muốn chen vào, nhưng nghĩ đến Kim Nguyên ngoan ngoãn đáng yêu, gã lại không khỏi động lòng trắc ẩn.
Khuê Tam dẫn hai người về phía tây thành, nơi đó bọn mẹ mìn nhiều nhất, đa phần đều ở đấy, đến đó hỏi thăm thì chuẩn không sai.
Lúc này Kim Nguyên đã tỉnh, mở mắt không thấy Dương Thiên Thanh đâu, trong phòng lại tối om, cậu sợ tới mức oa oa khóc lớn, "Thiên Thanh ca ca, cứu mạng, cứu mạng!"
Hai vợ chồng đang ăn cơm bên cạnh bị làm ồn, nam nhân đá vợ một cái, "Đi xem nhãi ranh kia đi."
Phụ nhân bỏ bát cơm xuống, bưng đèn dầu lại gần, vừa thấy thì đứa nhỏ trên giường đã khóc đến nước mắt nước mũi tèm lem, đây là món hàng thượng đẳng tốn 10 lượng bạc mua về, khóc thành thế này chẳng khéo hỏng cả giọng.
"Bé ngoan, để ma ma xem nào, sao lại khóc thành thế này?"
Phụ nhân vừa đến gần, Kim Nguyên sợ hãi rụt vào góc tường, nhe răng uy h**p, "Ta... ta nói cho ngươi biết, ca ca ta lợi hại lắm, lợi hại lắm đó!"
Phụ nhân vẫy tay với cậu, "Tiểu bảo bối có đói không, lại đây ăn cơm nào."
"Ngươi có thể đưa ta về nhà không? Ta sẽ để ca ca ta cho ngươi bạc, ca ca ta buôn bán, có tiền lắm."
Kim Nguyên hít mũi, lại đưa bàn tay nhỏ dụi dụi mắt, cậu không muốn ở đây, cậu muốn về nhà.
Phụ nhân lại tiếp tục dỗ, "Được rồi, mai sẽ cho ngươi về nhà, ăn cơm đi, không ăn thì đói bụng đó."
"Ăn, ngươi ôm ta qua đi."
Kim Nguyên đưa tay về phía người phụ nữ, bà ta liền bế cậu lên, "Nào, nhìn xem bé ngoan của chúng ta đã tỉnh rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!