Chương 5: (Vô Đề)

Vương Nhi nhanh chóng mang tới một cái lồng chim, thấy tiểu thiếu gia nhà mình đang giơ con chim lên, mặt đầy vui vẻ nhìn tên cẩu tạp chủng kia, liền chạy lại, một mông đẩy Dương Thiên Thanh sang một bên, "Tiểu thiếu gia, lồng chim mang tới rồi."

Lúc này Kim Nguyên mới bỏ con chim sẻ chỉ còn nửa hơi thở vào trong. Vừa rồi một cú của Dương Thiên Thanh đã khiến con chim chỉ còn thoi thóp, tiểu thiếu gia lại nâng niu mà úp hai tay vào, trẻ con chẳng biết nhẹ tay, chưa chết thì cũng sắp bị cậu che chết rồi.

Kim Nguyên xách cái lồng chim to gần bằng người mình, vui mừng khôn xiết: "Ngươi lợi hại thật, ngươi vẫn ở nhà ta phải không? Vậy chiều nay ta còn có thể tìm ngươi chơi không?"

Dương Thiên Thanh chưa kịp nói, Vương Nhi đã gật gù khom lưng nịnh nọt: "Tiểu thiếu gia, hắn chính là con ngựa mà lão gia mua cho ngài, ngay cả tiểu sai vặt hạ đẳng nhất trong nhà cũng hơn hắn, ngài không cần khách khí, muốn sai gì thì cứ bảo."

Một tràng dài như thế, đầu óc nhỏ bé của Kim Nguyên suýt nữa không kịp xoay chuyển, nhưng tóm lại cũng hiểu người này là của mình, giống như cái chong chóng gió hay con ngựa gỗ nhỏ của mình, đều là của mình cả.

Vương Nhi dỗ xong liền trừng mắt với Dương Thiên Thanh: "Còn đứng ngây ra đó làm gì, cái thùng nước cám kia để nó tự mọc chân chạy chắc?"

Dương Thiên Thanh liếc đứa nhỏ đang áp mặt vào lồng chim, bên trong con chim sẻ nửa sống nửa chết còn đập cánh yếu ớt, đứa bé kia thì ánh mắt tràn đầy thích thú, quay đầu cái là quên bẵng hắn.

Dương Thiên Thanh nhấc chân bỏ đi. Đợi Kim Nguyên ngắm nghía con chim đủ rồi, ngẩng đầu lên thì Dương Thiên Thanh đã chẳng thấy đâu: "Dương... Dương..."

Kim Nguyên cau mày, mới đặt tên cho người ta là gì nhỉ.

"Dương Cẩu Thặng, hắn đi làm việc rồi." Vương Nhi vội nói.

"Không đúng!" Kim Nguyên liếc quần áo trên người mình, "Dương Thiên Thanh! Người đâu rồi?"

"Đi làm việc rồi ạ, tiểu thiếu gia phải ăn cơm thôi, đi, chúng ta đi ăn, kẻo lát nữa lão gia sai người tới tìm."

Vương Nhi dỗ Kim Nguyên đi ăn, trong bụng lại chẳng muốn để thằng ranh kia giành mất việc của mình. Việc của gã ở trong nhà này cũng thuộc loại nhàn hạ, tuy không phải người lanh lợi hay thông minh nhất, nhưng mẹ gã là quản sự nhà bếp nên mới có được chỗ tốt này.

Vương Nhi bế người đi, tới sảnh thì lão gia còn chưa tới, hắn đặt tiểu thiếu gia lên ghế, Kim Nguyên đong đưa đôi chân nhỏ hai cái, vẫn ôm cái lồng chim to hơn cả người mình, thích thú vô cùng.

"Vương Nhi, Vương Nhi, ta muốn bánh bao."

Người trong bếp đã lần lượt bưng món lên, Kim Nguyên thấy trên bàn có một đĩa b*nh b** tr*ng n*n, tinh xảo, chỉ to bằng nắm tay mình, tay chân ngắn không với tới, bèn sai Vương Nhi lấy.

Vương Nhi dạ một tiếng, đưa cậu một cái bánh bao trắng, Kim Nguyên nhận lấy liền nhét vào lồng chim: "Chim nhỏ, chim nhỏ, ngươi cũng ăn cơm nha."

Vương Nhi cũng từng trải qua những ngày khổ cực, nhà hắn trước ở thôn gần đây, mồ côi cha, theo mẹ góa bị bắt nạt không ít. Lúc nhỏ ăn toàn bánh ngô tạp, nuốt xong là rát cổ, bánh bao trắng thì đừng nói, chẳng dám mơ. Mẹ gã học chút tay nghề từ một đầu bếp nữ nấu cỗ, sau sống không nổi nữa thì dẫn gã bán mình vào điền trang nhà họ Kim, vài năm sau lên làm quản sự nhà bếp, cuộc sống mới khá hơn.

Trước đây mà ném cho gã một cái bánh bao trắng, gã sẽ tranh như chó đói; giờ thì đừng nói bánh bao trắng, ngay cả thịt cũng không thiếu, cái bánh bé xíu này chẳng đáng gì.

Kim Nguyên từ nhỏ sống trong điền trang, được nhà họ Kim nâng niu như tròng mắt, chưa từng chịu khổ, đâu biết cái bánh bao trắng ở nhà quê có khi cả năm Tết cũng chưa chắc được ăn.

Chẳng mấy chốc Kim lão gia tới, thấy bảo bối ôm lồng chim chơi thì ồ một tiếng: "Kim Bảo Nhi, con chim sẻ này ở đâu ra thế?"

Kim Nguyên vui vẻ đung đưa đôi chân nhỏ: "Dương Thiên Thanh bắt cho con~"

"Dương Thiên Thanh? Sao ta chưa nghe nhà mình có người này?"

Vương Nhi đứng bên nói: "Lão gia, chính là con trai nhà Dương Lai Phúc, mua về làm ngựa cho tiểu thiếu gia đó."

"Hắn à."

Kim lão gia chỉ gặp Dương Thiên Thanh một lần, hôm đó toàn máu me nên chẳng nhìn rõ mặt, chỉ giận tên con trai nhà tá điền dám làm bị thương bảo bối của mình.

"Kim Bảo Nhi thích cưỡi thì cứ cưỡi, không nghe lời thì lấy roi quất, quất cho tới khi nghe lời mới thôi."

Trong mắt Vương Nhi lóe lên chút hưng phấn: "Vâng, tiểu nhân biết, tuyệt không để thằng nhãi đó làm tổn thương tiểu thiếu gia nửa phần."

Kim lão gia cười nhìn bảo bối: "Kim Bảo Nhi, đừng chơi nữa, ăn cơm thôi, để cha đút cho con nhé?"

Kim Nguyên ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng ạ~"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!