Kim Nguyên ngủ một giấc đến tận hừng đông, ngay cả khi bị ôm vào hầm cũng chẳng hay biết, tỉnh dậy thoải mái dễ chịu, lăn mình một cái.
"Ca ca, Thiên Thanh ca ca, ta tỉnh rồi!"
Kim Nguyên gọi Dương Thiên Thanh. Đối diện, Dương Thuận còn chưa tỉnh, nửa đêm bị kinh hãi nên không dám ngủ, mãi tới lúc trời sắp sáng mới chợp mắt được, vừa nghe Kim Nguyên gọi liền bò dậy: "Mới sáng tinh mơ, kêu cái gì chứ."
Kim Nguyên ngáp một cái: "Ngươi cũng chưa dậy à."
Dương Thuận tức giận nói: "Ngươi tưởng ai cũng giống ngươi, ngủ say như heo, bị bán đi cũng không biết!"
"Ta mới không có bị bán đâu."
"Ngươi còn nói, tối qua trong thôn có cường đạo, ngươi có biết không?"
Kim Nguyên vừa nghe vội ngồi bật dậy: "Cường đạo! Để Thiết Đầu ca đánh chết bọn chúng!"
Thiết Đầu tự phong mình là đại tướng quân, lúc cầm gậy gộc thì hoặc là đánh thổ phỉ hoặc là đánh cường đạo, còn nói có thể một đao chém đầu người ta thành đá lăn.
Dương Thuận trợn trắng mắt: "Thiết Đầu mới chẳng đánh lại ai."
Dương Thiên Thanh bước vào, giúp Kim Nguyên mặc áo khoác. Kim Nguyên lại tò mò về cường đạo: "Thiên Thanh ca ca, cường đạo chạy mất rồi sao? Bọn họ có lợi hại không?"
Dương Thiên Thanh chọc nhẹ cậu: "Chạy rồi, nếu không phải ngươi nửa đêm đi tiểu thì cũng không phát hiện ra."
Kim Nguyên chớp mắt: "Ta ban đêm đi tiểu?"
Dương Thuận xen vào: "Ta đã bảo ngươi bị bán đi cũng chẳng biết gì mà."
Dương Thiên Thanh không nói rõ cho Kim Nguyên, tối hôm qua bọn cường đạo xông vào thôn cướp một nhà, người trong nhà bị thương thập tử nhất sinh. Nếu không phát hiện kịp sớm thì không biết còn hại chết bao nhiêu người nữa.
Kim Nguyên nghe ra là nhờ mình phát hiện, lập tức thấy bản thân thật lợi hại: "Đợi ta lớn lên cũng sẽ đánh kẻ xấu, một quyền đánh chết một tên!"
Dương Thiên Thanh dặn dò Kim Nguyên hôm nay không được chạy xa, chỉ ở cửa nhà chơi. Dù bọn cường đạo đã bị đánh chạy, nhưng ai nấy trong thôn vẫn cảnh giác đề phòng, gặp người lạ đều sinh nghi.
Niềm vui mừng năm mới còn chưa kịp tan thì cường đạo đã vào thôn, nhất thời mọi người đều bất an, nghe nói khắp nơi loạn lạc, đến cơm cũng chẳng nuốt nổi.
Dương Thiên Thanh mấy ngày nay cũng tính toán, không vội đưa Kim Nguyên tới Qua Châu, nghe nói bên kia cũng chẳng yên ổn, chi bằng ở lại Hạnh Hoa thôn, sau này mẫu thân đến tìm cũng dễ thấy người.
Kim Nguyên vẫn là đứa ham chơi, ở nhà bị giữ lại mấy ngày liền kéo bọn nhỏ Thiết Đầu chạy khắp thôn.
Dương Thiên Thanh cũng bắt đầu bán đậu hũ lại, muốn tích góp chút tiền. Hiện giờ hắn đã để dành được tám chín lượng bạc, đủ làm lộ phí dọc đường.
Tiết trời dần ấm, Kim Nguyên cũng bỏ áo khoác dày, thay áo bông mỏng, tung tăng chạy khắp nơi. Thỉnh thoảng cậu còn theo Dương Thiên Thanh vào huyện thành bán đậu hũ, ngồi trên xe đẩy phụ hô to: "Đậu hũ đây, đậu hũ đây~"
Mỗi lần Kim Nguyên cất tiếng, người ta liền nhận ra, muốn ăn đậu hũ thì ghé mua hai miếng. Tay nghề Dương Thiên Thanh rất khá, đậu hũ làm ra không có chút mùi tanh, dẫu còn có người khác bán nhưng chẳng ai đông khách bằng hắn.
Có lúc Kim Nguyên không chịu ngồi xe, liền nhảy xuống đi bộ. Qua một năm, dáng người cậu cao hơn trước, tóc để chỏm cũng gọn gàng hơn. Trước đó Dương Thiên Thanh kiên nhẫn chỉnh lại cho cậu, giờ đã trông gọn gàng.
Kim Nguyên nhảy nhót chạy phía trước, miệng reo: "Bán đậu hũ, bán đậu hũ~"
"Ai da~" Vừa đi tới đầu ngõ, bỗng có người lao ra, va thẳng vào mông Kim Nguyên.
Người kia mở miệng liền mắng: "Nhãi ranh từ đâu ra, đi đường không có mắt à!"
Dương Thiên Thanh vội ôm lấy Kim Nguyên, cậu sợ hãi bám chặt cổ Dương Thiên Thanh, không chịu buông: "Ca ca, ta không cố ý đụng hắn."
Dương Thiên Thanh liếc nhìn đối phương: "Đại thúc, rõ ràng là ngươi đột ngột lao ra đụng phải tiểu hài tử nhà ta."
"Phi, lão tử đang đi ngon lành, là nó đâm vào ta."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!