Chương 48: (Vô Đề)

Dương Thuận còn có chút may mắn, ăn mấy gậy mà không mất tiền, hắc, coi như có lời rồi.

Nhưng mông nó nóng rát đau đớn, khập khiễng khiêng đòn gánh đi bán đậu hủ.

Trên đường gió thổi làm tai nó đau nhức, tay cũng lạnh đỏ, Dương Thuận nghĩ lại, tiền đồng của mình chẳng lẽ không đáng để vất vả đi bán đậu hủ sao.

Dương Thiên Thanh phạt Dương Thuận liên tiếp bảy ngày phải đi huyện phủ bán đậu hủ, Dương Thuận mới đi hai ngày đã khóc lóc không chịu, nhưng Dương Thiên Thanh nói bảy ngày thì nhất định là bảy ngày.

Ở nhà hắn có thể làm thêm chút đậu hủ, buổi chiều để Kim Nguyên cầm rổ đi quanh mấy thôn lân cận bán, tuyết rơi, mọi người đều thích ăn đậu hủ hầm, hai ngày nay việc buôn bán của Dương Thiên Thanh khá tốt.

Dương Thiên Thanh nghĩ lại thấy chỉ đánh Dương Thuận mấy gậy coi như rẻ cho nó, khó trách chân Kim Nguyên vẫn không tốt, thì ra thằng nhãi kia sai khiến Kim Nguyên làm việc, còn mình thì chạy ra ngoài chơi!

Kim Nguyên bị Dương Thiên Thanh giữ trong nhà hai ngày, ngoan ngoãn nghe lời. Thiết Đầu đến gọi Kim Nguyên đi chơi, vừa xoa mũi vừa hỏi: "Sao ngươi không ra ngoài chơi?"

Kim Nguyên nhỏ giọng đáp: "Thiên Thanh ca ca phạt ta hai ngày không được ra ngoài chơi."

Đều tại cậu giúp Dương Thuận nói dối, tuy cậu căn bản không nói gì, nhưng Thiên Thanh ca ca bảo như vậy là nói dối, nên phạt cấm túc hai ngày.

Cũng may Thiết Đầu cùng mấy đứa nhỏ đều thích đến đây chơi, bởi trong Dương gia không có người lớn, muốn chơi thế nào thì chơi thế ấy.

Buổi sáng và buổi chiều Dương Thiên Thanh đều xay một lượt đậu, Kim Nguyên giúp hắn nhóm lửa nấu đậu hủ.

Việc buôn bán khá tốt, nhưng một thiếu niên như Dương Thiên Thanh sao làm được nhiều đậu hủ như vậy, mỗi ngày làm ra đều bán hết, một ngày thu được khoảng năm, sáu chục văn.

Mấy đứa nhỏ như Thiết Đầu thấy việc xay đá cũng vui, liền giúp một tay. Dương Thiên Thanh bảo Kim Nguyên nướng màn thầu cho bọn họ ăn, màn thầu trắng nướng vàng óng, bọn nhỏ đều thích.

Kim Nguyên nghiêng đầu nhỏ: "Thiên Thanh ca ca, chúng ta có thể thuê Thiết Đầu bọn họ giúp xay đá nha."

Dương Thiên Thanh thấy cũng hay, bọn nhỏ Thiết Đầu chạy nhanh nên xay nhanh, vừa tiết kiệm sức, lại làm được nhiều đậu hủ hơn, mùa đông ít đồ ăn, đậu hủ nhà hắn bán rất chạy.

Hắn gọi Thiết Đầu bọn họ, hẹn mỗi ngày giúp xay một buổi, trả 2 đồng. Nghe có tiền, bọn nhỏ liền vui vẻ nhận lời.

Dương Thiên Thanh vẫn gánh hàng đi huyện phủ bán đậu hủ, để Dương Thuận mỗi chiều sang mấy thôn bên bán, Kim Nguyên thì ở nhà trông coi.

Dương Thuận tuy không thích nhưng sợ bị đánh, đành miễn cưỡng đi bán phụ.

Gần Tết, trời lạnh dữ dội, Dương Thiên Thanh làm nhiều đậu hủ hơn, còn trả công cho mấy đứa nhỏ, mượn xe đẩy tay nhà Đại Nữu chở đi bán.

Kim Nguyên đã lâu chưa đi huyện phủ, năn nỉ Dương Thiên Thanh cho đi theo, Dương Thuận cũng muốn đi, tiền trong tay nó ở thôn chẳng tiêu được gì!

Lại nói đi huyện phủ bán cũng như nhau, ba người đẩy xe chất đầy đậu hủ cùng đi.

Sợ Kim Nguyên lạnh, Dương Thiên Thanh lấy áo khoác cũ của Dương Lai Phúc quấn cho cậu, gió chẳng thổi tới được.

Kim Nguyên vui vẻ, dọc đường quay qua ngó lại, "Thiên Thanh ca ca, lát nữa ta giúp ngươi rao hàng."

Đến huyện phủ, Dương Thuận vác một sọt đậu hủ sang chỗ khác bán, Dương Thiên Thanh thì đẩy xe để Kim Nguyên ở ngồi trên rao: "Đậu hủ~ đậu hủ~ bán đậu hủ nha~"

Trong con hẻm yên tĩnh lại vang lên tiếng rao quen thuộc, mọi người vừa nghe đã biết tiểu oa nhi xinh đẹp kia lại đến, liền mở cửa ra mua.

"Ồ, Kim Nguyên hôm nay cũng lại đây."

Kim Nguyên nép trong áo khoác cười: "Ta giúp ca ca bán đậu hủ."

Hôm nay đậu hủ sớm bán hết, Dương Thuận cũng xách rổ lại, nhưng trong rổ chẳng còn đậu hủ mà toàn thức ăn vặt như mè, kẹo, hạt dẻ rang, bánh ngọt... đều do nó tiêu tiền mua, chất đầy cả rổ.

Dương Thuận len lén đưa cho Kim Nguyên ít hạt dẻ, Kim Nguyên sợ Thiên Thanh ca ca không cho ăn, liền trốn trong áo khoác nhấm nháp.

Dương Thiên Thanh giả vờ không thấy, chờ về lại mua cho cậu một ít, thấy cậu cười tít mắt cũng yên lòng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!