Con trai Vương bà tử lúc này mới sợ, vào lục soáy thì chẳng phải sẽ lục ra mấy đồ vật không hay hay sao.
Gã lúc này mới vội nói: "Ta bồi thường, ta bồi thường."
Lại chỉ vào Vương bà tử quở trách: "Xem ngươi làm chuyện gì tốt đi, hại cả nhà chúng ta ở trong thôn đều không dám ngẩng đầu!"
Vương bà tử muốn nói cái gì lại ngậm miệng, đây chính là con trai ruột của mình, xảy ra chuyện liền đẩy chính mình ra ngoài đầu tiên, chỉ có thể nghẹn tức mà thở dài.
Con trai Vương bà tử chỉ đành phải vào nhà, tức phụ gã cũng đi theo vào, ngoài miệng không ngừng mắng bà ta tay chân không sạch sẽ trộm đồ, còn phải mệt bọn họ đi theo trả tiền.
Dương Thuận mới mặc kệ, nó nói mất 1 lượng bạc thì chính là mất 1 lượng bạc, toàn thôn đều biết chuyện này.
Kim Nguyên đứng cạnh nhỏ giọng nói: "Ngươi cũng thật lợi hại."
Dương Thuận tự hào ngẩng đầu: "Tất nhiên, vương bát đản, dám trộm đồ của lão tử, hừ, ngươi chờ đó, chút nữa cả xiêm y của ngươi cũng lấy về cho ngươi."
Kim Nguyên ừm ừm gật đầu, kia chính là y phục mới của cậu đó, còn chưa từng mặc lần nào, nhớ tới liền tức đến nắm tay nhỏ siết chặt.
Dương Thuận đứng trong viện hô: "Còn có xiêm y mới của Kim Nguyên, ngươi nếu không trả thì khỏi đi nữa."
Con trai Vương bà tử lấy ra 1.000 văn tiền, tuy bây giờ 1 lượng phải 1.800 văn, nhưng gã đâu có ngốc, chẳng lẽ bị thằng nhãi kia hố cho đổi đủ sao?
Nghe Dương Thuận nhắc còn có xiêm y, tức phụ gã liền tức giận chọc vào nam nhân: "Đều tại nương ngươi làm chuyện tốt!"
Con trai Vương bà tử hừ một tiếng: "Không phải ngươi đòi lấy cái xiêm y ấy cho con mặc sao, giờ còn trách ai!"
Một lúc sau hai vợ chồng đành mang ra một điếu tiền đồng, Dương Thuận được tiện nghi còn khoe mẽ: "Nhìn cũng chẳng giống 1.800 văn, chắc cả bạc vụn trong nhà ta cũng bị trộm rồi."
Con trai Vương bà tử tức giận: "Đừng có nói bậy! Ngươi nói 1 lượng thì là 1 lượng sao?"
Dương Thuận vỗ tay: "Toàn thôn đều biết, còn chối được chắc?"
Con trai Vương bà tử ném tiền xuống đất: "Thích lấy hay không thì tùy."
Dương Thuận hất cằm bảo Kim Nguyên: "Đi lấy cái khay đan lại đây."
"Ừm!" Kim Nguyên vội chạy về, chẳng bao lâu bưng ra một cái khay nhỏ.
Dương Thuận lại nói còn có xiêm y của Kim Nguyên, nếu không trả thì lột áo khoác con gã.
Vợ chồng Vương gia tức đến run người, nhưng trong viện chẳng ai chịu nói giúp, ngược lại ai cũng chĩa mũi nhọn vào nhà bọn họ.
Nhi tử Vương bà tử chỉ nói số tiền kia thích lấy thì lấy. Vương bà tử ngồi dưới đất khóc lóc, kêu rằng lúc ấy chỉ trộm mười mấy văn mà thôi.
Dương Thuận phì một tiếng: "Điều bà nói mà tin được chắc? Lúc đầu rõ ràng còn không chịu nhận!"
Nó một hai đòi bồi thường xiêm y, Vương gia không chịu, còn chỉ vào mặt Dương Thuận mắng là lưu manh vô lại, chọc nó tức đến run rẩy.
Kim Nguyên vừa kịp bưng khay chạy ra, nghe người ta mắng Dương Thuận liền bắt chước giơ tay chỉ, vừa chỉ vừa nhảy: "Chính là các ngươi trộm! Chính là các ngươi trộm!"
Làm mọi người xung quanh phì cười, Chu Tú Lan cũng cười theo, lại lo Kim Nguyên bị va chạm nên vội gọi về: "Kim Nguyên, lại đây, bên này."
Dương Thuận bên đó có mấy hán tử và nam nhân nhà nàng, nếu Vương gia muốn động thủ cũng chẳng làm gì được.
Dương Thuận tức vì bị ném tiền xuống đất, liền ngồi phịch xuống, cầm khay đếm từng đồng một khiến vợ chồng Vương gia tức run, đây chẳng khác nào giẫm mặt bọn họ xuống đất.
Nhưng nó đếm mãi không ra số, loay hoay hồi lâu vẫn là Kim Nguyên giúp mới đếm đủ, còn thiếu 50 văn. Dương Thuận trề môi: "Lấy ra đi!"
Nhi tử Vương bà tử giờ thật sự không có cách nào với Dương Thuận, chỉ mong mau mau đuổi được cái ôn thần này đi. Nó không chịu đi thì đám người xem náo nhiệt cũng chẳng tản đi!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!