Chương 46: (Vô Đề)

Một con gà giá 50 văn, Kim Nguyên đã quên lần trước mình ăn gà là khi nào, vừa thấy con gà trống kia thì thèm đến chịu không nổi.

Dương Thiên Thanh làm thịt gà, Kim Nguyên cùng Dương Thuận ngồi xổm bên chậu nước, không nỡ rời mắt. Kim Nguyên so với Dương Thuận còn siêng năng hơn, bận rộn trước sau múc nước giúp.

Hôm nay coi như ngày tết, mỗi nhà trong thôn đều ăn uống tốt hơn ngày thường một chút, dám giết gà thì chẳng có mấy nhà. Hương gà nấu lan tỏa xa, Vương bà tử ở đối diện còn thò đầu qua ngó thẳng vào sân, Dương Thuận thấy vậy liền "phanh" một tiếng đóng cửa lại.

Vương bà tử bĩu môi, "Cũng không biết là trộm hay cướp, ở đâu ra tiền mà mua gà chứ."

Buổi trưa, Dương Thiên Thanh nấu nồi canh gà, lại xào thêm một đĩa thịt, ngoài ra còn một bát rau xanh, ba người mỗi người trước mặt một bát cơm tẻ.

Dương Thiên Thanh múc một muỗng canh gà vàng óng cho Kim Nguyên, lại gắp thêm cái đùi gà to bỏ vào chén cậu. Kim Nguyên nâng muỗng ăn, đầu cũng luyến tiếc chẳng buồn ngẩng.

Dương Thuận hôm nay cũng không tranh giành, dù sao nguyên con gà, thế nào cũng đủ cho nó ăn đã đời, đũa lia lịa gắp thịt gà bỏ vào bát mình.

Một con gà bị ba người ăn sạch trơn, Dương Thuận ăn đến no căng bụng, Kim Nguyên cũng ăn đến tròn vo, chùm nho kia cũng đem ra rửa sạch, ba người ngồi dưới gốc cây vừa ăn nho vừa hóng mát.

Dương Thuận thoải mái nheo mắt, nghĩ nếu ngày nào cũng sống thế này thì tốt biết mấy, ngày nào cũng có gà ăn!

Buổi chiều, Kim Nguyên theo Dương Thuận chạy đi chơi, trong túi nhỏ Dương Thiên Thanh còn bỏ vào ít nho, dặn cậu chia cho bạn bè. Kim Nguyên vốn là đứa nhỏ hào phóng, ra cửa gặp bạn bè liền chia, mỗi đứa hai quả.

Mấy thằng nhóc như Thiết Đầu đều ồ lên, "Kim Nguyên, nhà ngươi dám bỏ tiền mua nho cơ à!"

"Không phải đâu, là Chu gia gia cho đó."

Kim Nguyên đã sớm thân với đám Thiết Đầu, Dương Thiên Thanh sợ cậu bị bạn bè ghét bỏ nên cố ý cho cậu mang theo ít nho. Kim Nguyên chạy nhảy cả buổi chiều theo bọn nhỏ, tiếng cười vang khắp thôn Hạnh Hoa.

Sáng hôm sau, ba người lại lên huyện học làm đậu hũ cùng Khuê Tam. Hôm qua Khuê Tam đã ngâm sẵn đậu, để hôm nay bọn họ đến làm.

Khuê Tam xắn tay áo dạy Dương Thiên Thanh cùng Dương Thuận xay đậu, Kim Nguyên thì ngoan ngoãn ngồi trong sân.

Khuê Tam sức lực lớn, đẩy cối xay nhẹ tênh, "Mười năm không động cối đá, tay nghề còn mới mẻ lắm."

Gã xay một lát rồi để Dương Thiên Thanh với Dương Thuận thay phiên. Dương Thuận xay được một lúc thì mồ hôi nhễ nhại, thầm nghĩ việc này chẳng hay ho gì, nó chẳng muốn làm chút nào.

Khuê Tam bỗng nảy ra cảm giác như đã thành gia lập thất, còn mang theo con cái. Nếu không phải vì theo nghề này, có lẽ gã đã sớm có gia đình, con cái chắc cũng lớn tầm tuổi bọn Dương Thiên Thanh rồi. Nhớ lại khi nhỏ, cha dạy gã làm đậu hũ, thoáng chốc đã nhanh đến vậy.

Kim Nguyên ngồi một lát liền không yên, chạy tới chạy lui giúp lấy đồ, thêm nước. Khuê Tam thấy cậu xinh xắn, vui vẻ bế lên, "Nào, để thúc bế con thêm nước."

Kim Nguyên thấy vui, cười khanh khách, Khuê Tam ôm cậu lại gần cối đổ nước. Chơi một lát, gã đặt người xuống, Kim Nguyên kéo ghế nhỏ ngồi một bên, mắt tròn xoe chăm chú nhìn.

Khuê Tam nhìn ánh mắt cậu, chợt nhớ hôm qua cậu nói cha tên Kim Tông Lâm. Khuê Tam ngẫm, chẳng phải chính là địa chủ ở quê sao? Nghe nói mùa xuân trước bị loạn quân cướp sạch, người cũng mất rồi. Có lời đồn khi đó binh của Túc thân vương đi qua, nhưng việc cướp bóc dường như là bút tích của huyện lệnh, thật giả không biết.

Đang nghĩ ngợi, có người sải bước vào sân, "Lão Tam, đi uống rượu thôi!"

Khuê Tam đang bận rộn, gạt tay, "Không thấy ta đang bận à."

"Ơ, ngươi đổi nghề bán đậu hũ rồi à, được lắm. Vậy mai gọi Mã Lục mấy đứa tới ủng hộ nhé."

Người nọ lại liếc quanh sân thấy toàn bọn trẻ, cười khẩy, "Ai đây, không đi uống rượu, ở nhà giữ trẻ thế này."

"Bớt nói nhảm, muốn uống thì tự đi, lão tử không rảnh."

Thấy gã không chịu đi, người nọ đành bỏ cuộc, còn mang chuyện này ra ngoài giễu cợt, nói Khuê Tam ở nhà bán đậu hũ nuôi con.

Dương Thiên Thanh học được vài ngày đã nắm vững, Kim Nguyên lúc đầu đi theo uống sữa đậu nành, ăn đậu hũ thì thích thú, ăn mấy ngày liền chán, thấy Dương Thiên Thanh lại xào đậu hũ liền nhăn mặt chạy mất.

Khuê Tam thấy Dương Thiên Thanh học rất nhanh, liền giao hết việc nhà mình làm đậu hũ cho hắn, còn mình chẳng mấy khi động vào.

Chờ rau trong ruộng bán hết, đậu cũng thu xong, Dương Thiên Thanh liền chuyển hẳn sang làm đậu hũ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!